Hiệp hội Anh hùng Thành phố Ánh Sáng là một tòa tháp chọc trời bọc kính cường lực, nơi mà an ninh được thắt chặt đến mức một con ruồi cũng phải có căn cước công dân mới được bay qua. Thế nhưng, có một sự thật mà giới thượng tầng luôn bỏ quên: Càng là những nơi hào nhoáng, họ càng ít để mắt đến những kẻ mang trên mình bộ đồ bảo hộ màu xanh sờn cũ và chiếc hòm tôn đựng đồ nghề.
Sáng hôm nay, Trần Phong xuất hiện trước cổng tòa tháp. Anh không đeo mặt nạ sát thủ, cũng không mang theo súng bắn tỉa. Anh mặc một bộ đồng phục công nhân có thêu dòng chữ "Điện lạnh Bách Khoa - Sai đâu sửa đó". Trên tay anh là chiếc thẻ nhân viên tạm thời mà anh đã "mượn" được từ một gã thợ thật đang mải mê ngủ gật sau khi uống thuốc sổ (cũng do anh bí mật pha vào trà).
– Này, anh kia! Đi đâu đấy? – Tên bảo vệ to con, đeo kính râm đen kịt chặn lại.
Phong ngáp một cái dài thượt, chìa ra xấp giấy tờ nát bươm: – Sửa điều hòa phòng họp tầng 45. Nghe bảo các sếp trên đó đang "nóng máu", điều hòa hỏng từ tối qua mà giờ mới gọi.
Tên bảo vệ nhìn Phong từ đầu đến chân. Bộ dạng lôi thôi, đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ và mùi dầu máy nồng nặc khiến gã tin ngay lập tức. Gã hất hàm: – Vào đi. Cẩn thận cái tay, chạm vào đồ quý giá của các Anh hùng là anh bán cả tiệm cũng không đền nổi đâu.
– Vâng, vâng. Tôi chỉ chạm vào ốc vít thôi. – Phong lầm bẩm, bước qua cổng dò kim loại mà không một tiếng chuông nào vang lên (đơn giản vì anh đã lót một lớp lá chì mỏng bên trong hòm đồ nghề để che giấu những món "đồ chơi" đặc biệt).
Cuộc hội ngộ bất ngờ
Trong khi Phong đang thong dong đi trong thang máy, anh không ngờ rằng "ký sinh trùng" của mình – Hạ Vy – cũng đang có mặt tại đây. Cô nàng phóng viên thực tập đang đứng ở sảnh, cố gắng thuyết phục lễ tân cho cô phỏng vấn "Nữ Thần Ánh Sáng" Claire về vụ tai nạn của Tanker.
– Tôi đã nói rồi, cô không có thẻ báo chí chính thức, mời cô rời đi! – Cô lễ tân lạnh lùng.
Hạ Vy thở dài thất vọng, quay lưng định bước ra thì chợt khựng lại. Cô nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc vừa bước vào thang máy kỹ thuật.
– Ủa? Anh Phong? Sao anh ta lại ở đây? Lại còn mặc đồ thợ điện? – Mắt Hạ Vy sáng rực lên. Bản năng hóng biến của cô lại trỗi dậy mạnh mẽ. Cô lén lút lách qua khe hở của một đoàn khách tham quan, lẻn vào thang máy bên cạnh.
Màn "dọn dẹp" dấu vết đỉnh cao
Tầng 45 là nơi lưu trữ dữ liệu camera an ninh của toàn tòa nhà. Phong bước vào phòng kỹ thuật với vẻ mặt thản nhiên. Night-Walk sau khi bị giật điện tối qua chắc chắn đã báo cáo về một "kẻ ẩn danh" tại tiệm sửa đồ. Phong cần xóa sạch đoạn băng ghi hình đó trước khi giới cấp cao của Hiệp hội kịp phân tích khuôn mặt anh.
Trong phòng, một gã kỹ thuật viên đang mải mê chơi game, tai đeo headphone kín mít. Phong bước đến chiếc điều hòa trung tâm đang chạy ro ro.
– Khổ thân gã này. – Phong lẩm bẩm.
Anh không gõ bàn phím để hack hệ thống như các phim hành động. Anh mở nắp điều hòa, dùng một thỏi nam châm cực mạnh đặt vào vị trí hiểm hóc phía trên ổ cứng máy chủ đặt ngay bên dưới khe thông gió.
Cùng lúc đó, anh đổ một chút dung dịch lỏng không màu vào khay chứa nước ngưng của điều hòa. Dung dịch này khi gặp hơi lạnh sẽ bốc hơi thành một loại khí có khả năng làm đoản mạch các vi mạch hở.
Xèo... xèo...
Màn hình máy tính của gã kỹ thuật viên bỗng dưng hiện lên những sọc màu loang lổ. Toàn bộ hệ thống camera tầng 45 bắt đầu khởi động lại liên tục.
– Cái gì thế này? Đồ chết tiệt! – Gã kỹ thuật hét lên, đập bàn phím ầm ầm.
– Bình tĩnh nào anh bạn. Để tôi xem cho. – Phong bước tới, tay cầm chiếc tua-vít chạm nhẹ vào một con ốc trên vỏ máy chủ.
Chỉ cần một cú chạm đó, một xung điện nhỏ từ thiết bị giấu trong lòng bàn tay Phong đã nướng chín con chip chứa dữ liệu của 24 giờ qua. Dấu vết về việc Night-Walk đột nhập vào tiệm sửa đồ? Biến mất vĩnh viễn.
Kết chương: Khi "Thần xui xẻo" và "Thỏ con" chạm mặt
Phong thu dọn đồ nghề, định rút lui thì cánh cửa phòng kỹ thuật bỗng mở tung. Hạ Vy đứng đó, thở hồng hộc, trên tay vẫn cầm cái máy ảnh.
– Trần Phong! Anh đứng lại cho tôi! Anh không phải thợ điện của tòa nhà này! Anh vào đây làm gì? – Cô hét lên, quên mất là mình cũng đang đột nhập trái phép.
Gã kỹ thuật viên ngơ ngác nhìn cả hai: – Hai người là ai? Bảo vệ đâu! Có kẻ xâm nhập!
Phong nhìn Hạ Vy, rồi nhìn gã kỹ thuật viên đang với tay bấm nút báo động. Anh thở dài, vẻ mặt đầy sự cam chịu: – Cô phóng viên ạ... Cô đúng là "phước lành" của đời tôi mà.
Bên ngoài hành lang, tiếng còi báo động bắt đầu hú vang. Diệp Lạc hiểu rằng, màn nghỉ hưu yên bình của anh vừa chính thức bị cô nàng này đẩy vào một cấp độ "khó nhằn" mới.