Tiếng còi báo động của tòa tháp Hiệp hội Anh hùng rít lên từng hồi chói tai, như muốn xé toạc bầu không khí vốn đã căng thẳng tại tầng 45. Đèn hành lang chuyển sang màu đỏ rực, xoay tít mù. Gã kỹ thuật viên đang cuống cuồng tìm nút gọi bảo vệ, nhưng Trần Phong nhanh hơn.
Anh không dùng bạo lực. Anh chỉ nhẹ nhàng rút chiếc tua-vít trong túi ra, gõ một nhịp vào khe cửa tự động.
Xoạch!
Cánh cửa phòng kỹ thuật sập xuống, khóa chặt gã kỹ thuật viên ở bên trong với đống máy chủ đang bốc khói.
– Anh làm cái gì thế hả? – Hạ Vy hét lên, đôi mắt tròn xoe sau lớp kính cận. – Anh khóa cửa lại thì chúng ta chạy đường nào? Đội phản ứng nhanh sẽ tới đây trong chưa đầy hai phút nữa đấy!
– Cô im lặng một chút thì khả năng sống sót của chúng ta sẽ tăng thêm 50% đấy. – Phong vẫn giữ vẻ mặt lờ đờ, nhưng hành động của anh nhanh như một cái bóng.
Anh tóm lấy tay Hạ Vy, kéo cô xềnh xệch về phía cuối hành lang. Trước mặt họ là một tấm kính cường lực khổng lồ nhìn ra toàn cảnh thành phố từ độ cao gần 200 mét.
– Anh định đập kính à? Đây là kính chống đạn đấy đồ ngốc! – Hạ Vy hốt hoảng khi thấy Phong rút ra một miếng hít kính (thứ mà anh lấy từ bộ đồ nghề sửa điều hòa).
– Đập kính là cách của bọn nghiệp dư. – Phong lẩm bẩm.
Anh áp miếng hít vào góc kính, dùng một lọ dung dịch nhỏ (axit nồng độ cao pha trộn theo công thức sát thủ) nhỏ vào đường viền silicon. Trong khi chờ đợi dung dịch ăn mòn, tiếng bước chân rầm rập của đội bảo vệ đã vang lên ngay đầu hành lang.
– Đứng lại! Giơ tay lên! – Tiếng quát của những gã Anh hùng hạng D đang làm nhiệm vụ tuần tra vang lên.
Phong nhìn Hạ Vy, rồi nhìn ra khoảng không vô định bên ngoài cửa sổ. – Cô có sợ độ cao không?
– Hả? Tôi... Á!
Không đợi cô trả lời, Phong thúc mạnh vai vào tấm kính đã bị ăn mòn điểm yếu. Tấm kính lớn rụng ra, đổ sụp xuống nhưng không vỡ vụn nhờ lớp phim nhựa. Phong ôm chặt lấy eo Hạ Vy, lao thẳng ra ngoài không trung.
Màn "bay" giữa lòng thành phố
Hạ Vy nhắm tịt mắt, tiếng gió rít bên tai khiến cô không thốt nên lời. Cô cảm giác như tim mình đã văng ra khỏi lồng ngực. Nhưng thay vì rơi tự do, cô cảm thấy một lực khựng lại.
Trần Phong đã móc chiếc dây cáp của máy khoan cầm tay (đã được anh độ lại thành súng móc neo) vào rãnh trượt của thang máy lau kính bên ngoài tòa nhà. Cả hai đu người lơ lửng giữa tầng mây.
– Mở mắt ra đi, không chết được đâu. – Giọng Phong vang lên bên tai cô, trầm thấp và bình thản đến lạ lùng.
Hạ Vy từ từ mở mắt. Dưới chân cô là ánh đèn xe cộ như những dòng sông lửa, và bên cạnh cô là khuôn mặt nghiêng của gã thợ sửa đồ. Dưới ánh đèn neon của thành phố, vẻ mặt lôi thôi của Phong dường như biến mất, thay vào đó là một đường nét góc cạnh, lạnh lùng và đầy bản lĩnh.
– Anh... anh rốt cuộc là ai? – Cô thào thào hỏi, hơi thở phả vào cổ anh.
– Tôi là người vừa cứu cô khỏi việc bị ngồi tù vì tội đột nhập trái phép đấy. – Phong đáp, tay điều chỉnh ròng rọc để hạ dần xuống mái nhà của một tòa chung cư cũ đối diện.
Nụ hôn "bịt miệng" kinh điển
Họ tiếp đất một cách êm ái trên tầng thượng đầy dây phơi quần áo. Hạ Vy vừa chạm đất đã lập tức lùi lại, định giơ máy ảnh lên chụp mặt Phong: – Tôi biết rồi! Anh chính là Sát Thủ Bóng Ma! Cái cách anh điều khiển dây cáp, cái cách anh phá máy chủ... Anh không thể chối...
Nhưng cô chưa kịp nói hết câu thì Phong đã áp sát. Anh dồn cô vào bức tường loang lổ. Khoảng cách gần đến mức Hạ Vy có thể thấy rõ những đốm nâu trong đồng tử của anh.
– Suỵt. – Phong đưa ngón tay lên môi mình, rồi đột ngột cúi xuống.
Hạ Vy đứng hình. Một nụ hôn? Không, anh chỉ áp sát môi mình vào tai cô, trong khi bàn tay che kín miệng cô lại. Phía sau lưng họ, một chiếc trực thăng tuần tra của Hiệp hội vừa quét luồng đèn pha qua mái nhà.
– Nếu cô còn hét lên, ánh đèn đó sẽ bắt được chúng ta. Và tôi thề, tôi sẽ bỏ mặc cô ở đây với đống ảnh bằng chứng đó. – Phong thì thầm, hơi nóng tỏa ra khiến tai Hạ Vy đỏ ửng.
Khi chiếc trực thăng đi khuất, Phong buông cô ra, đứng dậy phủi bụi trên bộ đồ công nhân. Anh lại trở về vẻ lờ đờ thường ngày: – Laptop của cô sửa xong rồi đấy. Mai qua tiệm mà lấy. Giờ thì biến đi trước khi tôi đổi ý.
Hạ Vy đứng ngây người giữa đống quần áo đang phơi, nhìn theo bóng lưng Phong mất hút vào cầu thang bộ. Cô đưa tay chạm vào môi mình, dù anh không thực sự hôn cô, nhưng cảm giác rung động đó là thật.
– Đồ sát thủ đáng ghét... nhưng mà... ngầu thật. – Cô lẩm bẩm, tim đập loạn nhịp.
Trong khi đó, chiếc đồng hồ quả lắc trong túi áo Phong rung lên bần bật:
[CẢNH BÁO TÌNH CẢM] Nhịp tim của đối tượng Hạ Vy tăng cao bất thường. Mệnh lệnh mới: Đừng để cô ta yêu ngươi, sát thủ không có tương lai với phóng viên đâu. Phần thưởng: Một bộ khóa cửa vân tay để ngăn cô ta đột nhập vào tiệm lúc nửa đêm.
Phong thở dài, nhìn lên bầu trời đầy sao của thành phố: – Mệnh lệnh này... có vẻ là khó nhất từ trước đến nay rồi.