Sáng hôm sau vụ "tai nạn bột chữa cháy", Thành phố Ánh Sáng không thức dậy bằng ánh mặt trời, mà bằng một cơn bão truyền thông. Khắp các mặt báo điện tử, các màn hình LED khổng lồ tại quảng trường trung tâm đều chạy dòng tít đỏ chói:
"KHỦNG BỐ TẠI KHU PHỐ NGHÈO: KẺ TÂM THẦN TẤN CÔNG NỮ THẦN ÁNH SÁNG CLAIRE!"
Trong đoạn video được cắt ghép tinh vi, người ta chỉ thấy cảnh Trần Phong đang cầm một xô nước hắt thẳng vào Claire khi cô ta đang vô cùng "thành tâm" đứng trong tiệm. Ánh mắt lờ đờ của Phong qua ống kính máy quay được biên tập lại thành sự lạnh lùng của một kẻ phản xã hội.
Trần Phong ngồi trong tiệm, thản nhiên gặm một mẩu bánh mì khô khốc, mắt nhìn chiếc tivi đen trắng đang rè rè phát tin tức về chính mình.
– Chà, họ chọn góc quay đẹp đấy chứ. – Anh lẩm bẩm. – Trông mình gầy đi vài cân trong khung hình này.
"Cạch. Cạch. Cạch!"
Chiếc đồng hồ quả lắc rung lên như muốn rớt khỏi tường. Những dòng chữ máu hiện ra dồn dập:
[MỆNH LỆNH SỐ 10: SỐNG SÓT] Tình trạng: Cả thành phố đang truy lùng ngươi. Đội đặc nhiệm Hiệp hội đang trên đường tới. Mục tiêu: Đừng để bị bắt. Hãy dùng chính truyền thông để phản đòn. Phần thưởng: 5 năm thọ mệnh và bộ kỹ năng "Hack mạng cơ bản".
Sự trung thành của cô phóng viên nhỏ
"Rầm!"
Hạ Vy xông vào tiệm, mặt cắt không còn giọt máu. Cô không cầm máy ảnh như mọi khi, mà tay cầm một xấp tài liệu gốc – bằng chứng duy nhất cứu vãn tình hình.
– Anh Phong! Anh còn ngồi ăn bánh mì được à? Cảnh sát sắp phong tỏa khu này rồi! – Cô hét lên, giọng run rẩy nhưng đầy kiên quyết. – Tòa soạn của tôi... họ đã bị Hiệp hội mua chuộc. Họ bắt tôi giao ra đoạn phim gốc về việc Claire đã sử dụng áp lực tinh thần trước khi vụ nổ xảy ra, nhưng tôi đã từ chối. Tôi bị đuổi việc rồi!
Phong dừng nhai, nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt. Một phóng viên thực tập bị đuổi việc, không tiền, không quyền, lại đang đứng đây để lo cho một gã "khủng bưu" vừa bị cả thành phố nguyền rủa.
– Cô ngốc thật đấy. – Phong thở dài, lau tay vào bộ đồ công nhân. – Giao phim cho họ có phải được thăng chức không?
– Anh im đi! – Hạ Vy bật khóc vì tức giận. – Tôi là phóng viên! Sự thật là sự thật! Tôi không thể để họ biến một người tốt... ờ, một người xui xẻo như anh thành tội phạm được!
Màn "hack" mạng đỉnh cao của sát thủ
Tiếng còi xe cảnh sát đã hú vang ở đầu ngõ. Ánh đèn pha quét loang loáng trên các vách tường mục nát.
– Vy, đưa thẻ nhớ cho tôi. – Phong đứng dậy, phong thái đột ngột thay đổi. Sự lười biếng biến mất, thay vào đó là sự uy nghiêm của một kẻ điều khiển cuộc chơi.
Anh kết nối thẻ nhớ vào chiếc máy tính "nồi đồng cối đá" trong tiệm. Với kỹ năng vừa nhận được từ hệ thống, ngón tay Phong lướt trên bàn phím nhanh đến mức tạo thành những bóng mờ.
– Họ dùng vệ tinh của Hiệp hội để phát sóng trực tiếp bản án của tôi sao? Tốt lắm. Vậy thì chúng ta sẽ dùng chính sóng đó để phát "phim tài liệu".
Cùng lúc đó, Claire đang đứng trên bục cao trước quảng trường, chuẩn bị một bài diễn văn cảm động về việc "tha thứ cho kẻ tội đồ". Ả không biết rằng, ngay phía sau lưng ả, màn hình khổng lồ đang đột ngột nhiễu sóng.
Xoẹt... xoẹt...
Thay vì hình ảnh Claire nhân từ, toàn bộ thành phố nhìn thấy đoạn clip gốc không cắt ghép: Cảnh Claire tỏa ra áp lực kinh người khiến đồ đạc trong tiệm rung chuyển trước khi vụ nổ xảy ra. Và đặc biệt nhất, đoạn ghi âm cực rõ lời rít qua kẽ răng của ả: "Ta sẽ khiến lũ dân đen này biết thế nào là sự trừng phạt nếu dám nhìn thẳng vào ta."
Cả thành phố im phăng phắc trong ba giây, sau đó là một làn sóng xầm xì bắt đầu bùng nổ.
Tẩu thoát trong bóng tối
– Chạy thôi. – Phong đóng máy tính, nắm lấy tay Hạ Vy.
– Chúng ta đi đâu? Cả thành phố đều biết mặt anh rồi! – Hạ Vy hỏi khi họ lẻn ra cửa sau, ngay khi đội đặc nhiệm phá cửa trước xông vào.
Phong nhìn xuống chiếc đồng hồ quả lắc vừa hiện lên một dòng lưu ý cuối: "Giai đoạn 1 kết thúc. Kẻ thù thực sự đã lộ diện."
Anh kéo Hạ Vy vào bóng tối của một tầng hầm bí mật mà anh đã đào sẵn dưới tiệm: – Đến nơi mà ánh sáng của Claire không chạm tới được. Giai đoạn "nghỉ hưu" của tôi... có lẽ phải tạm gác lại rồi. Từ giờ, tôi sẽ không chỉ là một thợ sửa đồ.
Hạ Vy nhìn vào bóng tối, cô thấy đôi mắt của Phong rực lên một tia sáng lạnh lẽo của một sát thủ tối thượng thực thụ. Cô biết, câu chuyện chỉ mới thực sự bắt đầu.