Nếu như sự xuất hiện của Moros mang đến sự tĩnh lặng chết chóc, thì sự hiện diện của Claire – Nữ Thần Ánh Sáng lại khiến cả khu phố nghèo như bừng tỉnh giữa một cơn mê. Một chiếc xe limo dát vàng bóng loáng dừng lại trước con ngõ nhỏ, và từ đó bước ra một người phụ nữ với mái tóc vàng óng ả, khoác trên mình bộ váy trắng tinh khôi phát ra ánh sáng dịu nhẹ. Claire không đi bộ, cô ta dường như lướt đi trên mặt đất, nụ cười hiền từ luôn nở trên môi như thể cô ta đang ban phúc cho đám đông bẩn thỉu xung quanh.
Trần Phong, lúc này đang ngồi xổm bên cạnh một chiếc quạt điện cổ lỗ sĩ, tay cầm chiếc tua-vít đa năng (phần thưởng từ nhiệm vụ trước), khẽ nhăn mũi.
– Mùi nước hoa đắt tiền trộn với mùi đạo đức giả... Khó ngửi thật. – Anh lầm bẩm, mắt vẫn không rời khỏi những cuộn dây đồng bị cháy khét.
"Cạch. Cạch."
Chiếc đồng hồ quả lắc trong tiệm bỗng rung lên dữ dội hơn bao giờ hết. Mặt kính không hiện chữ, mà nó chuyển sang màu vàng kim cảnh báo:
[MỤC TIÊU CẤP ĐỘ 4 XUẤT HIỆN] Claire - Kẻ Thao Túng Ánh Sáng. Cảnh báo: Ả sở hữu khả năng "Cảm ứng thiện ác". Mọi ý định giết chóc trong bán kính 50 mét đều sẽ bị ả nhận ra ngay lập tức. Lời khuyên: Hãy giữ tâm trí "trống rỗng" như một kẻ ngốc thực thụ.
Phong hít một hơi thật sâu. Anh thả lỏng toàn bộ cơ bắp, ép nhịp tim xuống mức tối thiểu, và quan trọng nhất, anh bắt đầu suy nghĩ về... cách để nấu một nồi cá kho thật ngon. Đó là kỹ năng thượng thừa của một siêu sát thủ: Đóng gói sát khí.
– Xin lỗi, đây có phải là tiệm của anh Trần Phong không? – Giọng nói của Claire vang lên, trong trẻo như tiếng chuông ngân nhưng lại mang theo một áp lực vô hình khiến người nghe muốn quỳ xuống.
Phong ngẩng đầu lên, giả vờ bị ánh sáng từ người cô ta làm lóa mắt, anh giơ tay che mặt, miệng lắp bắp: – Ối... đèn pha ở đâu mà sáng thế? Cô là... cô tiên à? Hay là nhân viên tiếp thị kem trắng da?
Đám cận vệ của Claire định xông tới vì thái độ khiếm nhã, nhưng Claire giơ tay ngăn lại. Cô ta nhìn xoáy vào đôi mắt lờ đờ của Phong, cố gắng tìm kiếm một chút gợn sóng của sự ác ý. Nhưng không, trong đầu gã thanh niên này lúc này thực sự chỉ toàn là... cá kho và măng chua.
– Tôi là Claire. Tôi đến đây vì nghe nói anh là một thợ sửa chữa thiên tài, người đã "chăm sóc" cho Moros và Tanker khi họ gặp nạn gần đây. – Claire mỉm cười, nhưng ánh mắt lại sắc lẹm như dao cạo.
– Thiên tài gì đâu cô tiên ơi. – Phong gãi đầu, cười hì hì. – Toàn là trùng hợp cả. Mấy ngài ấy xui xẻo quá thôi. Mà cô đến đây sửa gì? Tiệm tôi không sửa được hào quang đâu nhé!
Sự cố "Nữ chính" xuất hiện không đúng lúc
Đúng lúc bầu không khí đang căng như dây đàn, Hạ Vy từ phía sau tiệm chạy ra, tay cầm một xấp tài liệu: – Anh Phong! Tôi đã tìm thấy hồ sơ của quỹ từ thiện mà Claire quản lý, có rất nhiều khoản chi mờ ám... Á!
Hạ Vy đứng hình khi thấy "Thánh nữ" đang đứng ngay trong tiệm. Claire quay sang nhìn Hạ Vy, đôi mắt ánh lên một tia nguy hiểm giấu kín sau vẻ dịu dàng: – Cô là phóng viên thực tập Hạ Vy phải không? Tôi đã nghe nói về những bài báo "tai nạn" của cô. Thật là một trí tưởng tượng phong phú.
Hạ Vy run rẩy, chiếc máy ảnh suýt rơi. Cô cảm nhận được một luồng áp lực kinh khủng tỏa ra từ Claire, thứ ánh sáng dịu nhẹ kia bắt đầu trở nên nóng rát.
Màn "kịch" bắt đầu
Claire bước tới chiếc máy pha cà phê tự động mà Phong vừa nhận được từ hệ thống. – Máy đẹp đấy. Anh có thể mời tôi một tách không?
Phong biết đây là một cái bẫy. Nếu anh pha cà phê một cách quá chuyên nghiệp, Claire sẽ nghi ngờ. Anh lóng ngóng cầm hũ hạt cà phê, vô tình làm đổ tung tóe lên sàn nhà, ngay sát chân của Claire.
– Ấy chết! Tôi vụng về quá! Cô tiên đợi tí, để tôi dùng cái máy sấy này thổi sạch cho...
Phong cầm lấy chiếc máy sấy tóc (vũ khí hạ gục Moros) và bấm nút. Nhưng lần này, anh không thổi vào cà phê. Luồng hơi nóng thổi thẳng vào một bình chữa cháy mini treo trên tường vốn đã bị anh "nới lỏng" van từ trước.
Xìííí!
Bột chữa cháy trắng xóa phun ra mù mịt, bao trùm lấy cả căn phòng và bộ váy trắng tinh khôi của Claire.
– Ôi trời đất ơi! Nó nổ rồi! Cô tiên ơi chạy mau! – Phong hét lên, tiện tay kéo Hạ Vy ngã nhào xuống gầm bàn để "tránh nạn", thực chất là để cô không bị ánh sáng từ bàn tay Claire thiêu cháy khi ả đang mất kiểm soát vì giận dữ.
Claire đứng giữa đám bụi mù, bộ váy triệu đô giờ trông không khác gì một đống giẻ lau bảng. Ánh sáng vàng kim quanh người ả chớp tắt liên tục – dấu hiệu của một cơn thịnh nộ đang bùng phát.
– Anh... Trần... Phong... – Claire rít lên qua kẽ răng.
– Tôi đây! Tôi đang cứu cô đây! – Phong từ dưới gầm bàn thò tay lên, cầm một xô nước (thực ra là nước rửa bát đầy bọt) tạt thẳng vào người Claire để "dập lửa" vì tưởng ả đang bốc cháy.
Kết chương: Sự rút lui của Thánh nữ
Trong bộ dạng thê thảm nhất cuộc đời, Claire không còn cách nào khác là phải rút lui trước khi các tay săn ảnh kéo đến. Ả nhìn Phong với ánh mắt hứa hẹn một cái chết không toàn thây rồi quay lưng bước lên xe limo.
Khi chiếc xe đi khuất, Hạ Vy bò ra khỏi gầm bàn, mặt mũi đầy bột trắng, nhìn Phong: – Anh Phong... anh có biết là anh vừa tạt nước vào Anh hùng hạng A không? Chúng ta tiêu đời rồi!
Phong bình thản nhặt hũ cà phê lên, nụ cười lờ đờ trở lại: – Cô ấy cần được "rửa tội" mà. Với lại, cô thấy không? Ánh sáng của cô ta không còn "thánh thiện" nữa khi bị dính nước rửa bát đâu.
Chiếc đồng hồ quả lắc rung nhẹ, hiện lên dòng chữ:
[NHIỆM VỤ TIẾP DIỄN] Claire đã bị sỉ nhục, nhưng ả sẽ quay lại với một đội quân. Mệnh lệnh: Phá hủy hình tượng "Thánh nữ" của ả trên toàn thành phố. Phần thưởng: Một bộ giáp tàng hình bằng sợi carbon (Dành cho những phi vụ đêm khuya).
Phong nhìn đống hỗn độn trong tiệm, thở dài: – Hạ Vy, đi lau nhà đi. Cô làm đổ cà phê của tôi rồi đấy.