MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChỉ Cần Thân Thể NàngChương 1: KHÚC CA SÁT Ý DƯỚI MÀN GẤM

Chỉ Cần Thân Thể Nàng

Chương 1: KHÚC CA SÁT Ý DƯỚI MÀN GẤM

1,155 từ · ~6 phút đọc

Màn đêm buông xuống tẩm cung Vĩnh Hòa Điện nặng nề như một tấm lụa đen phủ đầy sương lạnh.

An Ninh ngồi trước chiếc gương đồng cổ kính, hình ảnh phản chiếu là một thiếu nữ mặc phượng bào đỏ rực, đầu đội phượng quan. Sắc đỏ ấy, theo lý thường, phải là màu của hỷ lạc, của tình duyên viên mãn. Nhưng trong mắt nàng, nó là màu máu, màu của sự bi thương và nhục nhã.

Đôi tay thị nữ run rẩy cài chiếc trâm cuối cùng lên mái tóc đen như thác đổ của nàng.

"Nương nương... Người đẹp quá."

An Ninh không đáp. Nàng biết mình đẹp. Nhan sắc khuynh thành này là thứ vũ khí duy nhất nàng có, và cũng là cái bẫy đưa nàng vào chốn địa ngục trần gian này. Đẹp, nhưng chỉ là vật phẩm trao đổi, là quân cờ được gài vào cung cấm dưới lớp vỏ bọc 'An phi' danh chính ngôn thuận.

Nàng không phải An phi thực sự. Nàng là Yến Nhi, một gián điệp được huấn luyện để tiếp cận và ám sát Lý Việt – vị Hoàng đế tàn bạo đang trị vì Đại Triều.

Chỉ còn đêm nay. Chỉ còn một nhịp thở nữa, hắn sẽ đến.

Căn phòng tràn ngập hương trầm thượng hạng và mùi rượu hoa quế ấm nóng. Mọi thứ đều được sắp đặt hoàn hảo cho một đêm ái ân long trọng. Thế nhưng, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng. An Ninh siết chặt bàn tay trong tay áo, móng tay gần như đâm xuyên vào da thịt. Sự quật cường bên trong nàng đang gào thét phản đối nhiệm vụ ghê tởm này.

Tiếng bước chân chậm rãi, uy nghiêm vọng lại từ bên ngoài.

Cạch.

Cánh cửa gỗ nặng nề được đẩy ra. Cả tẩm cung lập tức tĩnh lặng như tờ, tất cả thị nữ và thái giám đều quỳ rạp xuống.

Lý Việt bước vào.

Hắn vận long bào đen tuyền thêu chỉ vàng, uy thế như núi cao sừng sững, ánh mắt lạnh lẽo và sắc bén hơn cả lưỡi kiếm. Hắn không hề giống một tân lang nôn nóng, mà giống một vị thần tử đang bước vào nơi hành hình. Gương mặt hắn hoàn hảo đến lạnh lùng, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt phượng hẹp dài là sự ngạo mạn của kẻ nắm giữ sinh mạng vạn dân.

Hắn chỉ liếc qua An Ninh, nhưng cái nhìn đó đã đủ để làm nàng rùng mình, như thể hắn đã nhìn xuyên qua lớp phượng bào, nhìn thấu xương cốt và mục đích xấu xa của nàng.

"Tất cả lui xuống." Giọng hắn trầm thấp, vang vọng, không hề có một chút dịu dàng nào dành cho đêm hợp cẩn.

Khi căn phòng chỉ còn lại hai người, sự im lặng còn đáng sợ hơn cả bão tố.

Lý Việt không đến bên giường. Hắn đứng giữa phòng, đưa tay cởi bỏ đai lưng, để lộ ra thân hình cường tráng ẩn sau lớp long bào.

An Ninh nuốt nước bọt, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Nàng phải quyến rũ hắn, phải khiến hắn mất cảnh giác.

Nàng chầm chậm đứng dậy, bước đến gần hắn, dáng đi mềm mại, yểu điệu. Tay nàng từ từ vươn ra, định chạm vào ngực hắn.

"Bệ hạ..." Giọng nàng nhỏ nhẹ, ngọt ngào như rót mật, là thứ giọng đã được huấn luyện để làm tan chảy bất cứ người đàn ông nào.

Nhưng Lý Việt không cho nàng cơ hội đó. Hắn nắm chặt cổ tay nàng. Sức mạnh kinh người khiến nàng đau điếng, cơ hồ muốn gãy xương.

"Không cần diễn trò." Lý Việt lạnh lùng phả hơi nóng vào tai nàng. "Trẫm biết nàng là ai, biết nàng đến đây để làm gì."

An Ninh cứng đờ, sắc mặt trắng bệch. Tim nàng như bị bóp nghẹt. Làm sao có thể?

"Bệ hạ... Người đang nói gì?" Nàng vẫn cố gắng phủ nhận.

Lý Việt cười khẩy, một nụ cười tàn nhẫn và đầy mỉa mai. Hắn dùng ngón tay thon dài, lạnh lẽo vén một lọn tóc mai của nàng.

"An Ninh." Hắn đọc đúng cái tên giả của nàng, sau đó hạ giọng. "Tên thật là gì? Yến Nhi, hay là một cái tên khác còn ghê tởm hơn?"

Hắn không cần chứng cứ, uy quyền của hắn chính là lời phán quyết cuối cùng.

"Đừng sợ." Lý Việt đẩy nàng lùi lại, đôi mắt hắn quét qua thân hình nàng với một vẻ khao khát trần trụi, không hề che giấu. "Trẫm sẽ không giết nàng. Trẫm đã tốn công sức để nàng vào đây, để rồi giết đi dễ dàng thế sao?"

Hắn tiến đến, ép nàng dựa vào cột giường chạm trổ tinh xảo.

"Nhiệm vụ của nàng không thành. Nhưng trẫm có một nhiệm vụ khác cho nàng." Hắn nhấc cằm nàng lên, buộc nàng phải nhìn thẳng vào sự lạnh lùng và dục vọng trong mắt hắn.

"Nghe rõ đây, An Ninh. Nàng phải sống. Sống để thỏa mãn dục vọng của trẫm."

"Trẫm không cần tim nàng. Trẫm không cần sự trung thành giả dối của nàng. Trẫm chỉ cần thân thể nàng."

Nói rồi, hắn không chờ nàng phản ứng. Bàn tay thô bạo xé toạc lớp áo ngoài của nàng, vải lụa thêu phượng hoàng rách toạc, rơi xuống nền đá cẩm thạch lạnh lẽo.

"Không... Bệ hạ! Không!" Nàng vùng vẫy, nước mắt sợ hãi bắt đầu trào ra. Nàng là sát thủ, là gián điệp, nhưng đứng trước uy quyền và sức mạnh tuyệt đối của hắn, nàng chỉ là một con búp bê yếu ớt.

"Nàng càng chống cự, trẫm càng thấy hứng thú." Lý Việt cười tà mị.

Hắn ôm ngang nàng lên, ném mạnh nàng xuống chiếc giường tân hôn rộng lớn. Lòng nàng bị sự sợ hãi và nhục nhã nhấn chìm. Hắn quỳ gối trên giường, từ trên cao nhìn xuống nàng, tư thái như một vị thần đang chuẩn bị ban phát sự trừng phạt.

Sự trừng phạt bằng dục vọng.

"Đây không phải là sủng ái. Đây là sự chiếm đoạt của Đế Vương."

Hắn bắt đầu, không hề có sự dịu dàng nào. Sự thô bạo, mạnh mẽ của một vị vua cường tráng áp lên thân thể mảnh mai của nàng. Nàng cắn chặt môi, cố gắng không thốt ra tiếng rên rỉ nhục nhã, nhưng những cú thúc mạnh mẽ, tuyệt đối không cho nàng có cơ hội phản kháng, bẻ gãy ý chí cuối cùng của nàng.

Hương trầm, rượu quế, và tiếng vải lụa bị xé rách quyện vào nhau, tạo thành một khúc ca hỗn loạn trong đêm cấm cung.

Lý Việt chỉ nhìn vào đôi mắt nàng, không phải để tìm kiếm tình yêu, mà để tìm kiếm sự khuất phục.

"Nàng sẽ là vật sở hữu độc quyền của trẫm." Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc vì dục vọng. "Bắt đầu từ đêm nay, thân thể này vĩnh viễn không thuộc về nàng nữa."