Sáng hôm sau, An Ninh thức dậy. Mọi cơ bắp trên cơ thể nàng đều kêu gào vì đau đớn, tựa như vừa trải qua một trận bão tố. Nàng cố gắng cử động, nhưng cảm giác nhức mỏi và ê ẩm nơi tư mật khiến nàng gần như bật khóc.
Thị nữ phục vụ trong Vĩnh Hòa Điện đã được thay mới hoàn toàn, tất cả đều là những nữ nhân trung thành được Lý Việt sắp xếp. Họ nhìn nàng với ánh mắt vừa kính sợ, vừa thương hại, nhưng không dám nói nửa lời.
Một thị nữ dâng lên thuốc bổ và canh dưỡng nhan. An Ninh uống cạn, cố gắng lấy lại chút sức lực. Nàng không được phép yếu đuối.
Khi nàng vừa mặc xong chiếc áo lụa mỏng màu xanh nhạt, Lệ Phi – một trong những phi tần sủng ái nhất của Lý Việt, đã đích thân đến.
“Tân nương tử quả nhiên diễm lệ, khó trách Bệ hạ đêm qua bận rộn đến mức không cho ai dám quấy rầy.” Lệ Phi cười lạnh, nhưng ánh mắt tràn đầy sự ghen ghét và đánh giá.
Lệ Phi là người phụ nữ duy nhất Lý Việt từng sủng ái trước đây, nàng ta có vẻ ngoài kiêu sa, đoan trang, nhưng lại vô cùng sắc sảo và thủ đoạn.
An Ninh cúi đầu chào, giọng nói vẫn còn khàn: “Lệ Phi nương nương quá lời. Thiếp thân may mắn được Bệ hạ thương tình.”
“Thương tình?” Lệ Phi nhếch môi. “An phi, người nên nhớ kỹ thân phận của mình. Bệ hạ là Đế Vương, thứ Người ban cho chỉ có thể là ân sủng, không phải là tình yêu. Người hãy giữ cho mình một cái đầu tỉnh táo.”
An Ninh biết Lệ Phi đang cảnh cáo nàng, cũng là đang thăm dò xem nàng có phải là một đối thủ đáng gờm hay không.
“Thiếp thân hiểu.” An Ninh đáp, giọng nói bình thản đến mức khó tin. "Thiếp thân chỉ mong giữ được mạng sống trong cung cấm này."
Sự yếu đuối và tự hạ thấp mình của An Ninh khiến Lệ Phi có chút khinh thường. Nàng ta chỉ dặn dò vài câu lễ nghi chiếu lệ rồi rời đi, tin rằng tân phi này sẽ nhanh chóng bị sự khắc nghiệt của cung cấm nghiền nát.
Sau khi Lệ Phi đi, An Ninh tiến đến bên chiếc gương đồng. Gương mặt nàng hốc hác, nhưng đôi mắt đã trở nên sắc lạnh và kiên định. Nàng đã hiểu. Lý Việt không giết nàng vì hắn cần thân thể nàng. Hắn muốn nàng sống trong sự nhục nhã, bị trói buộc bởi dục vọng của hắn.
Nếu hắn muốn nàng phục vụ, nàng sẽ phục vụ. Nhưng nàng sẽ không bao giờ là nô lệ. Nàng sẽ là Độc Dược – thứ hắn biết là nguy hiểm nhưng không thể dứt ra.
Chiều hôm đó, Lý Việt không triệu nàng đến. Hắn bận rộn xử lý công vụ triều đình.
An Ninh sai thị nữ dâng lên một bát canh dưỡng nhan đặc biệt, được nàng tự tay tẩm ướp các loại hương liệu bí truyền. Đó là một phần trong kỹ năng gián điệp của nàng: hiểu rõ và mê hoặc đàn ông. Nàng không dùng độc dược, mà dùng hương liệu để kích thích và ám ảnh tâm trí hắn.
Đêm thứ hai, Lý Việt cuối cùng cũng đến.
Hắn bước vào tẩm cung của nàng, sắc mặt vẫn lạnh như băng, nhưng ánh mắt đã có chút mệt mỏi. Hắn vừa kết thúc một cuộc tranh cãi căng thẳng với triều thần về vấn đề biên cương.
An Ninh đã chuẩn bị sẵn. Nàng mặc một chiếc y phục lụa mỏng màu tím than, không diêm dúa, chỉ đơn giản là những đường cắt xẻ tinh tế, tôn lên đường cong mượt mà của nàng. Nàng không dùng phấn son cầu kỳ, chỉ phớt chút son môi, để lộ vẻ đẹp yếu ớt, vừa mới bị hủy hoại sau đêm cuồng nhiệt.
An Ninh quỳ xuống hành lễ.
“Đứng lên.” Giọng Lý Việt trầm thấp, có chút vội vã.
Hắn tiến đến ngồi bên bàn trà. An Ninh lập tức tiến đến, tự tay pha trà và rót rượu. Nàng làm mọi thứ trong sự im lặng, sự dịu dàng và tỉ mỉ, không hề có sự chống đối hay sợ hãi như đêm qua.
Thái độ này của nàng khiến Lý Việt hơi nhíu mày. Hắn quen với sự sợ hãi, quen với nước mắt. Sự bình thản của nàng như một lời thách thức ngầm.
“Đêm qua, Trẫm thô bạo quá?” Hắn nhấp một ngụm trà, bất ngờ hỏi.
An Ninh cúi đầu, bàn tay nàng đặt trên bình trà khẽ run lên. Nàng không nói dối, nhưng cũng không thể nói sự thật.
“Thiếp thân cảm ơn ân sủng của Bệ hạ. Chỉ là thiếp thân thể chất yếu ớt, không thể phục vụ Bệ hạ trọn vẹn.”
Lý Việt cười khẩy, hắn không tin vào sự yếu ớt của nàng. Hắn đứng dậy, tiến đến bên nàng, bàn tay lạnh lẽo của hắn vuốt nhẹ lên gò má nàng.
“Nàng không cần phải nói những lời dối trá của cung cấm. Trẫm đã nói, trẫm không cần.”
Hắn siết nhẹ cằm nàng, buộc nàng ngẩng mặt lên.
“Nhưng trẫm cần sự phục vụ của nàng, ngay cả khi nàng ghét trẫm đến thấu xương.”
Hắn đẩy nàng lùi lại, đến chiếc bàn gỗ mun. Bàn trà, đèn nến, và cả bình hoa sứ đều bị hắn gạt phăng xuống đất. Choang! Tiếng đổ vỡ sắc lạnh vang lên trong căn phòng.
Ánh nến cấm kỵ: Bắt đầu Thử Thách.
Lý Việt không muốn đêm nay diễn ra trên giường. Hắn muốn sự chiếm hữu diễn ra trong bối cảnh nguy hiểm, bất tiện và khiêu khích hơn.
Hắn ép An Ninh nằm xuống chiếc bàn trà lạnh lẽo. Ánh nến đã bị đổ, nhưng còn sót lại một vài cây nến ở góc phòng, ánh sáng lập lòe chiếu rõ từng đường cong cơ thể nàng, từng vết bầm tím còn sót lại sau đêm qua.
"Tối nay, nàng sẽ phục vụ trẫm như một con cờ." Lý Việt tuyên bố.
An Ninh nhắm mắt lại, nước mắt lại chực trào ra. Nàng đã chuẩn bị tinh thần để chống đỡ, nhưng sự thô bạo và cách hắn đối xử với nàng như một đồ vật vẫn vượt quá sức chịu đựng.
Nhưng nàng nhớ đến nhiệm vụ, nhớ đến kẻ thù. Nàng buộc phải chấp nhận.
Lý Việt tháo nốt chiếc yếm lụa cuối cùng trên người nàng. Hắn không vội vã, mà từ từ dùng mắt thưởng thức vẻ đẹp bị tổn thương đó.
Hắn biết nàng giận dữ, biết nàng hận hắn. Nhưng sự giận dữ, sự hận thù đó lại khiến hắn càng thêm kích thích. Hắn muốn chinh phục không chỉ thể xác, mà còn cả linh hồn đầy gai góc của nàng.
Hắn chiếm đoạt nàng ngay trên chiếc bàn lạnh lẽo, giữa những mảnh sứ vỡ vụn và hơi lạnh của gỗ. Cảnh H trở nên mãnh liệt, thô bạo hơn đêm qua, thể hiện sự áp đặt và cường bạo của một vị Hoàng đế đang phát tiết quyền lực sau một ngày mệt mỏi với triều chính.
"Nói," Hắn gằn giọng, "Nàng có cảm thấy thân thể nàng đang phản bội tâm trí nàng không?"
An Ninh run rẩy, nàng không trả lời. Nhưng chính sự đồng bộ hóa thể xác của nàng lại là câu trả lời cay đắng nhất. Dù tâm trí nàng gào thét hận thù, nhưng cơ thể nàng lại hoàn toàn phục tùng, thậm chí còn đáp trả lại sự khao khát của hắn.
Lý Việt cảm nhận được sự quấn quýt, sự đón nhận của cơ thể nàng. Hắn cười mãn nguyện, đó là chiến thắng mà hắn muốn.
"Nàng thấy không, An Ninh?" Hắn thì thầm, "Thứ trẫm muốn, vĩnh viễn không bao giờ thất bại."
Hắn đã bắt đầu thử thách An Ninh, và An Ninh biết nàng phải vượt qua thử thách này để tồn tại và hoàn thành sứ mệnh của mình. Nàng phải học cách biến đau đớn thành sức mạnh, biến nhục nhã thành vũ khí. Nàng phải trở thành một nữ hoàng trong phòng kín, để hắn vĩnh viễn không bao giờ chán ghét thân thể nàng.