Sau đêm thứ hai cuồng loạn, An Ninh đã hiểu rõ luật chơi trong cuộc chiến này: sự khuất phục giả tạo chỉ càng khiến Lý Việt thêm kích thích. Hắn không muốn một con rối vô hồn, hắn muốn một con mồi biết phản kháng nhưng cuối cùng vẫn phải đầu hàng.
Sáng hôm thứ ba, khi thân thể An Ninh chưa kịp hồi phục, nàng đã nhận được chỉ dụ: Phụng Bồi tại Ngự Thư Phòng.
Mặc dù An Ninh đã có danh vị An phi, nhưng việc nàng được triệu đến nơi xử lý quốc sự ngay sau khi nhập cung là điều chưa từng có tiền lệ. Ngự Thư Phòng là nơi cấm kỵ của triều đình, ngoại trừ Ngự thư và Nội thị tin cẩn, không một phi tần nào được phép đặt chân vào, trừ khi là Hoàng hậu có nhiệm vụ đặc biệt.
Điều này khiến toàn bộ hậu cung xôn xao, và quan trọng hơn, khiến các đại thần bắt đầu đặt câu hỏi về sự chuyên tâm triều chính của Hoàng đế.
An Ninh mặc một bộ cung trang đơn giản, màu tím than trang nhã. Nàng biết, càng kín đáo càng tốt. Nhưng Lý Việt muốn nàng ở đó, chắc chắn không phải để chép kinh hay mài mực.
Ngự Thư Phòng rộng lớn, bày biện uy nghiêm, tràn ngập mùi mực thơm và giấy tờ. Tấu chương chất cao như núi trên chiếc bàn rồng khổng lồ.
Lý Việt đã ngồi sẵn, xử lý công vụ. Hắn không ngẩng đầu khi An Ninh bước vào.
"An phi, lại đây." Giọng hắn bình thản, như thể đang gọi một thị nữ rót trà.
An Ninh tiến đến, quỳ xuống hành lễ.
"Trẫm bảo nàng lại đây." Lý Việt vẫn không ngẩng đầu. "Ngồi bên cạnh Trẫm. Rót trà, mài mực."
An Ninh tuân lệnh. Nàng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, bắt đầu mài mực. Đôi tay nàng run nhẹ khi nhìn những tấu chương đầy chữ Hán phức tạp.
Cả buổi sáng trôi qua trong sự im lặng căng thẳng. Lý Việt hoàn toàn tập trung vào công việc, ánh mắt sắc bén lướt nhanh qua các văn bản. An Ninh cũng tập trung mài mực, nhưng tai nàng lại dỏng lên nghe lén nội dung các tấu chương và lời bàn luận của các Nội thị. Đây chính là cơ hội tuyệt vời để nàng thu thập tin tức, dù là gián tiếp.
Đến gần trưa, Lý Việt mới dừng bút, duỗi vai. Hắn quay sang, ánh mắt khóa chặt lấy nàng.
"Mực mài tốt. Trà pha vừa vặn." Hắn khen ngợi, nhưng sự khen ngợi đó không mang chút ấm áp nào.
"Tạ ơn Bệ hạ."
"Nhưng... Trẫm cảm thấy vẫn thiếu cái gì đó." Hắn nhếch môi, nụ cười bí hiểm khiến An Ninh rùng mình.
Hắn đứng dậy, đi vòng qua bàn rồng. Các Nội thị và Ngự thư viên đang đứng hầu hạ đều cúi đầu, cố gắng che giấu sự lo lắng của họ.
Lý Việt tiến đến bên chiếc kệ sách lớn. Hắn nhẹ nhàng đẩy một chồng sách lớn xuống. Rầm. Tiếng động lớn khiến tất cả người hầu đều giật mình.
"Trẫm làm việc mệt mỏi, cần được thư giãn." Hắn nói, giọng điệu mang đầy sự áp đặt và uy hiếp.
"An phi, nàng nên biết, trẫm có thể làm bất cứ điều gì trẫm muốn, ở bất cứ nơi nào trẫm thích."
Hắn nhấc bổng An Ninh lên, không cho nàng kịp phản ứng. Hắn đưa nàng đến ngay phía sau chiếc bàn rồng khổng lồ, nơi chất đầy những chồng tấu chương vừa được phê duyệt.
"Bệ hạ! Ngài không thể..." An Ninh thốt lên, vừa sợ hãi vừa kinh ngạc. Ở đây có người hầu, có Nội thị, có cả những văn bản tối mật của triều đình.
"Trẫm không thể?" Lý Việt cười lạnh. "An Ninh, nàng phải nhớ. Trong lãnh thổ của trẫm, không có từ 'không thể'."
Hắn đẩy nàng dựa vào chiếc bàn rồng lạnh lẽo, cao ngạo nhìn xuống nàng. Hắn dùng một tay cởi bỏ chiếc đai lưng của mình, tay còn lại nhanh chóng xé toạc y phục của nàng.
"Lùi hết ra ngoài. Kẻ nào dám hé răng, tru di cửu tộc!" Giọng Lý Việt vang lên, lạnh lẽo và tàn nhẫn.
Tất cả Nội thị và Ngự thư đều vội vã cúi đầu rạp xuống, sau đó nhanh chóng lui ra khỏi Ngự Thư Phòng, đóng cánh cửa nặng nề lại, để lại hai người trong không gian cấm kỵ và nguy hiểm này.
Sự trần trụi giữa nơi quyền lực tuyệt đối khiến nỗi nhục nhã của An Ninh lên đến đỉnh điểm. Nàng run rẩy, nước mắt đã khô cạn, chỉ còn lại sự tuyệt vọng và hận thù cháy bỏng.
Lý Việt bắt đầu chiếm đoạt nàng, ngay giữa các chồng tấu chương của quốc gia, trên chiếc bàn rồng mà hàng ngàn đại thần quỳ gối trước đó.
Hắn muốn sự chiếm đoạt công khai, muốn nàng hiểu rằng hắn không chỉ chiếm đoạt cơ thể nàng trong bóng tối tẩm cung, mà hắn còn chiếm đoạt cả tâm hồn nàng ngay giữa chốn quyền lực thiêng liêng nhất.
"Nàng thấy không, An Ninh?" Lý Việt thì thầm, hơi thở nóng bỏng lướt qua tai nàng khi hắn tiến vào sâu. "Ở đây, nàng không phải là An phi, không phải là gián điệp. Nàng chỉ là sở hữu của trẫm."
Cảm giác lạnh lẽo của gỗ bàn, mùi mực đậm đặc, và sự mạnh mẽ, cuồng dại của Lý Việt tạo nên một cảnh H cấm kỵ và bạo liệt. An Ninh cắn chặt tay mình, cảm giác đau đớn đó giúp nàng duy trì sự tỉnh táo để không bị tan chảy trong những đợt khoái cảm tội lỗi.
Đúng lúc cao trào nhất, Lý Việt lại dừng lại. Hắn giữ nàng lại, siết chặt eo nàng, buộc nàng phải đón nhận.
"Trẫm đang đợi," Hắn gằn giọng, "Đợi nàng thú nhận, rằng thân thể nàng khát khao trẫm."
An Ninh không thể chịu đựng được nữa. Nàng bật khóc, nhưng không phải vì hận, mà vì sự tan vỡ của lý trí. Nàng lắc đầu, cố gắng đẩy hắn ra.
"Không... Không thể nào..."
Lý Việt biết nàng đang đấu tranh. Hắn lại tiếp tục cường độ mạnh mẽ hơn, như muốn xé rách sự quật cường cuối cùng của nàng. Hắn muốn khoảnh khắc này, khoảnh khắc nàng hoàn toàn bại trận trước dục vọng của hắn.
Cuối cùng, một tiếng rên rỉ yếu ớt, lẫn trong tiếng nức nở, bật ra khỏi cổ họng nàng.
Lý Việt nghe thấy. Hắn nhếch mép, đó là chiến thắng lớn nhất. Hắn kết thúc sự chiếm đoạt bằng một cú thúc mạnh mẽ, thỏa mãn đến mức hắn gần như ngã gục lên người nàng.
Sau khi mặc lại y phục một cách vội vã, Lý Việt vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, uy nghiêm. Hắn chỉnh lại quần áo cho An Ninh, không phải vì dịu dàng, mà vì hắn không muốn vật sở hữu của hắn bị tổn hại.
"An Ninh," Hắn nói, giọng nói vẫn mang theo chút khàn đặc của dục vọng. "Từ nay về sau, nàng sẽ luôn ở bên trẫm, bất kể ở đâu. Hãy quen với điều đó. Và hãy nhớ, trẫm có hàng trăm cách để khiến nàng phải quên đi nhiệm vụ của mình."
Hắn bước ra ngoài, ra hiệu cho các Nội thị trở vào làm việc như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
An Ninh nằm lại trên chiếc bàn rồng lạnh lẽo, thân thể đầy dấu vết chiếm đoạt, nước mắt lại tiếp tục rơi. Nàng đã bị sỉ nhục đến tột cùng, nhưng cũng chính sự sỉ nhục này đã khiến ngọn lửa báo thù trong nàng cháy dữ dội hơn.
Lý Việt, Ngươi muốn ta phục tùng? Ta sẽ phục tùng. Nhưng nàng sẽ dùng chính sự phục tùng này để làm lưỡi dao cắt đứt sự kiêu ngạo của hắn. Nàng sẽ biến Ngự Thư Phòng này thành chiến trường của riêng nàng.