Sau sự kiện tại Ngự Thư Phòng, vị thế của An Ninh trong cung cấm trở nên vô cùng phức tạp. Nàng không được sủng ái theo cách thông thường, mà bị Hoàng đế Lý Việt đối xử như một công cụ bí mật và sở hữu tối cao. Sự "sủng hạnh" của nàng luôn diễn ra ở những nơi cấm kỵ và trong tình trạng cường bạo, khác thường.
An Ninh biết, sự giận dữ của Lý Việt chỉ là cái vỏ bọc cho sự chiếm hữu ám ảnh của hắn. Hắn không tin nàng, nhưng hắn lại không thể ngừng khao khát thân thể nàng.
Chiều hôm đó, An Ninh được phép quay về Vĩnh Hòa Điện để nghỉ ngơi. Nàng tận dụng khoảng thời gian ít ỏi này để thực hiện nhiệm vụ gián điệp của mình. Việc được tiếp cận Ngự Thư Phòng đã giúp nàng có một cái nhìn sơ bộ về tình hình triều chính và vị trí của một số tài liệu mật.
Nàng nhanh chóng kiểm tra lại chiếc trâm bạc nhỏ giấu dưới đế giày, đó là thứ vũ khí và công cụ duy nhất nàng mang theo. Nhiệm vụ tối mật của nàng liên quan đến việc tìm kiếm một hộp gấm ngọc chứa lệnh bài quân sự bị mất tích, thứ mà tổ chức của nàng tin rằng đang được cất giữ ở một nơi bí mật trong cung.
Trong lúc An Ninh đang thay y phục, một thị nữ mới, có vẻ ngoài hiền lành, lặng lẽ bước vào.
"An phi nương nương, nô tỳ xin phép giúp người thay y phục và bôi thuốc." Thị nữ nhẹ giọng.
An Ninh cảnh giác. Thị nữ này tên là Tố Lăng, được Lý Việt phái đến. An Ninh luôn cảm thấy Tố Lăng không chỉ là một người hầu đơn thuần.
"Không cần, ta tự làm được." An Ninh lạnh nhạt đáp.
"Nương nương, Bệ hạ đã dặn dò, vết thương của người không thể lơ là." Tố Lăng kiên quyết, nhưng vẫn giữ thái độ cung kính. Nàng ta tiến đến, bắt đầu cởi bỏ chiếc áo lụa mỏng trên người An Ninh.
An Ninh biết không thể từ chối, bởi sự từ chối có thể bị coi là che giấu bí mật. Nàng đành để Tố Lăng làm.
Khi chiếc yếm cuối cùng được cởi bỏ, để lộ những dấu vết bầm tím do sự chiếm đoạt của Lý Việt, Tố Lăng thoáng chớp mắt. Nhưng điều khiến Tố Lăng chú ý không phải là những vết bầm tím, mà là một vết sẹo nhỏ hình ngôi sao mờ trên xương đòn trái của An Ninh.
Vết sẹo đó là một dấu hiệu bí mật của tổ chức gián điệp mà An Ninh thuộc về, thứ mà nàng đã cố gắng xóa mờ nhưng không thể loại bỏ hoàn toàn.
Tố Lăng không biểu lộ cảm xúc, nàng ta chỉ cúi xuống bôi thuốc một cách cẩn thận.
"Vết thương này của nương nương, thật đau lòng." Tố Lăng nhẹ giọng.
"Không cần nhiều lời." An Ninh gằn giọng. Nàng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Sau khi Tố Lăng đi khỏi, An Ninh lập tức nhìn vào gương. Vết sẹo đó... liệu có bị phát hiện?
Chỉ một khắc sau, chỉ dụ của Hoàng đế Lý Việt lại được truyền đến.
Lần này, hắn không triệu nàng đến Ngự Thư Phòng, mà là Mật Thất Băng Linh dưới lòng đất, nơi cất giữ các vật phẩm quý hiếm và cấm kỵ của Hoàng thất.
An Ninh đến Mật Thất. Căn phòng lạnh lẽo, được bao bọc bởi những tảng đá lớn, chỉ có một ngọn đèn dầu mờ ảo chiếu sáng một chiếc giường đá.
Lý Việt đã ở đó, khoác một chiếc áo choàng lông dày, nhưng ánh mắt hắn lại nóng rực như lửa. Hắn không ngồi, mà đứng bên cạnh chiếc giường đá, dáng vẻ cao ngạo và nguy hiểm.
"An Ninh." Giọng hắn trầm hơn mọi khi, vang vọng trong không gian lạnh lẽo.
"Bệ hạ." Nàng quỳ xuống hành lễ.
"Trẫm đã sai người bôi thuốc cho nàng."
"Tạ ơn Bệ hạ."
"Nàng có thắc mắc, tại sao Trẫm lại biết về vết sẹo trên xương đòn của nàng không?"
Cả người An Ninh cứng lại. Nàng ngước nhìn hắn, ánh mắt đầy kinh hoàng. Hắn đã biết!
Lý Việt mỉm cười tà mị. "Đừng sợ. Tố Lăng đã báo cáo lại. Trẫm đã biết ngay từ đầu, nàng không phải là một phi tần thuần túy. Vết sẹo kia... là dấu hiệu của Hắc Ảnh, phải không?"
Hắc Ảnh – cái tên đó chính là tổ chức gián điệp mà nàng đã phải thề trung thành bằng máu.
Sự che giấu của An Ninh đã hoàn toàn bị lật tẩy. Nàng không còn đường chối cãi.
"Bệ hạ... Người muốn gì?" An Ninh hỏi, giọng nói run rẩy. Nàng biết, nếu hắn muốn giết nàng, hắn đã làm từ lâu.
"Trẫm muốn gì?" Lý Việt bước đến, cúi người xuống, tóm lấy tóc nàng, kéo mạnh buộc nàng phải ngẩng đầu.
"Trẫm muốn thân thể nàng. Và trẫm muốn nàng sống để phục vụ trẫm."
Hắn nhấc bổng nàng lên, ném mạnh xuống chiếc giường đá lạnh buốt. Nàng cảm thấy hơi lạnh thấu xương.
"Ngay bây giờ, trẫm sẽ dạy nàng cách làm một gián điệp của trẫm, dưới sự kiểm soát của dục vọng."
Lý Việt xé toạc y phục nàng, không còn chút kiên nhẫn hay dạo đầu nào. Cảnh H Cưỡng Chế và Trừng Phạt bắt đầu.
Sự chiếm đoạt lần này mang tính chất trừng phạt tột cùng và áp chế tâm lý. Hắn không chỉ hành hạ thân thể nàng, mà còn muốn hủy diệt hoàn toàn ý chí phản kháng của nàng.
"Nàng tưởng trốn được trẫm?" Lý Việt gằn giọng, mỗi cú thúc đều mang theo sự phẫn nộ và khao khát chiếm hữu điên cuồng. "Mỗi lần trẫm chạm vào nàng, nàng sẽ quên đi Hắc Ảnh, quên đi nhiệm vụ. Nàng chỉ nhớ đến Hoàng Đế Lý Việt này!"
An Ninh cắn chặt môi, cảm giác đau đớn và lạnh lẽo nơi giường đá khiến nàng gần như ngất lịm. Nhưng nàng không được ngất. Nàng buộc phải cảm nhận, buộc phải chịu đựng sự trừng phạt này.
Lý Việt dùng chính bí mật của nàng, dùng chính nỗi sợ hãi của nàng để kích thích dục vọng của hắn.
"Nếu nàng cố gắng bỏ trốn," Hắn thì thầm, "trẫm sẽ dùng thân thể này của nàng để trừng phạt tất cả những kẻ liên quan đến Hắc Ảnh. Nàng muốn thấy cảnh tượng đó không?"
Câu nói đó như một lưỡi dao sắc lạnh đâm vào tim An Ninh. Hắn đã nắm được điểm yếu của nàng: sự liên lụy.
An Ninh lúc này mới bật khóc nức nở, nhưng không phải vì sự đau đớn thể xác, mà là vì sự tuyệt vọng khi bị bẻ gãy ý chí. Nàng ôm chặt lấy hắn, không phải vì yêu, mà vì sự van xin cuối cùng: làm ơn đừng làm tổn thương những người khác.
Lý Việt cảm nhận được sự khuất phục hoàn toàn này, cơn dục vọng của hắn đạt đến đỉnh điểm. Hắn thỏa mãn với sự đau khổ và sự dâng hiến trong tuyệt vọng của nàng.
Khi kết thúc, Lý Việt nâng nàng dậy, dùng áo choàng lông của hắn bọc lấy thân thể nàng.
"An Ninh," Hắn nói, ánh mắt thâm sâu. "Thân phận gián điệp của nàng đã kết thúc. Từ nay về sau, nàng chỉ là tù nhân của trẫm. Và trẫm sẽ dùng thân thể nàng để trói buộc nàng vĩnh viễn."
Hắn bế nàng ra khỏi Mật Thất lạnh lẽo, nhưng An Ninh biết, hơi ấm của hắn không hề làm giảm đi sự lạnh giá và tuyệt vọng trong lòng nàng. Nàng đã bị tước đoạt cả nhiệm vụ, và giờ chỉ còn lại một con đường: trở thành vũ khí của riêng mình.