Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn bưởi và ánh nắng lốm đốm xuyên qua kẽ lá, rọi thẳng vào tấm rèm vải mộc mạc của căn phòng cũ. Nhược Hi khẽ cử động, cảm giác đau nhức ở hông và đôi chân rã rời khiến cô hít vào một hơi lạnh. Cô mở mắt, đập vào mắt là lồng ngực săn chắc, trần trụi của Lâm Hạo.
Cậu vẫn đang ngủ, gương mặt khi ngủ không còn vẻ hung bạo hay chiếm hữu của đêm qua, mà thay vào đó là nét thanh tú, bình yên của một chàng trai 20 tuổi. Đôi lông mày rậm hơi giãn ra, cánh tay dài vẫn siết chặt lấy eo cô như sợ rằng chỉ cần nới lỏng, cô sẽ lại tan biến mất.
Nhược Hi lặng lẽ nhìn cậu. Trái tim cô thắt lại một nhịp. Cô ghét sự chiếm hữu điên rồ của cậu, nhưng lại không thể phủ nhận rằng chính sự điên rồ ấy mang lại cho cô cảm giác mình được khao khát đến cháy bỏng.
Bất chợt, Lâm Hạo mở mắt. Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào cô, không có chút gì là ngái ngủ. Cậu cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô, giọng nói khàn đặc nhưng tràn đầy sự sủng ái:
"Chị tỉnh rồi à? Còn đau không?"
Nhược Hi đỏ mặt, kéo chăn che đi những vết hồng tím trên vai: "Em... em ra ngoài đi, chị muốn mặc đồ."
Lâm Hạo không những không ra, mà còn chui vào trong chăn, ôm chặt lấy cô, vùi đầu vào hõm cổ cô hít hà mùi hương đặc trưng. "Ở đây yên tĩnh thật. Em bắt đầu thích nơi này rồi đấy. Không có Hoàng Bách, không có chị Dao, chỉ có em và chị."
Sự dịu dàng bất ngờ này khiến Nhược Hi trở nên lúng túng. Cậu tự tay đi nấu cháo, mang vào tận giường cho cô, còn chu đáo thổi cho nguội rồi mới đút cho cô từng thìa. Nhìn vẻ mặt ân cần của cậu, Nhược Hi chợt thấy hoang mang. Đâu mới là con người thật của Lâm Hạo? Cậu em trai ngoan ngoãn, kẻ chiếm hữu cực đoan, hay người tình dịu dàng này?
Đúng lúc bầu không khí đang ngọt ngào đến kỳ lạ, chiếc điện thoại đặt trên bàn gỗ bỗng đổ chuông liên hồi. Nhìn thấy cái tên hiển thị trên màn hình: "Thẩm Dao", Nhược Hi suýt nữa thì nghẹn cháo.
"Là... là chị em!" – Nhược Hi hoảng hốt, định đẩy Lâm Hạo ra nhưng cậu đã nhanh tay hơn, nhấn nút nhận cuộc gọi video trước khi cô kịp phản ứng.
"Nhược Hi ơi! Em đang ở đâu thế? Sao nhà ở thành phố lại khóa cửa? Chị định sang rủ em đi..."
Thẩm Dao khựng lại khi nhìn thấy khung cảnh qua camera. Nhược Hi đang ngồi trên giường, tóc tai hơi rối, và điều đáng sợ nhất là... bờ vai trần lấp ló sau lớp chăn.
"Nhược Hi? Em đang ở quê à? Sao trông em... lạ thế?"
Nhược Hi run rẩy, cô cố gắng giữ điện thoại ở góc độ chỉ thấy mặt mình, nhưng Lâm Hạo lại cố tình. Cậu không lộ mặt, nhưng cậu đặt bàn tay lên vai cô, để lộ những ngón tay thon dài ngay trong khung hình của Thẩm Dao.
"À... em... em bị ốm nên về quê nghỉ ngơi vài ngày. Trong phòng hơi nóng nên em..." – Nhược Hi lắp bắp, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lưng.
"Tay ai đấy? Nhược Hi! Có ai ở cùng em à?" – Giọng Thẩm Dao trở nên sắc lẹm.
Lâm Hạo khẽ cười thầm, cậu dùng ngón tay cái miết nhẹ lên xương quai xanh của Nhược Hi một cách đầy khiêu khích ngay dưới mắt chị gái mình. Nhược Hi phải cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ giữa lúc căng thẳng.
"Là... là một đứa em họ ở quê thôi chị! Nó đang bôi thuốc cho em. Em cúp máy nhé, sóng ở đây yếu quá!"
Nhược Hi vội vàng tắt máy, ném điện thoại sang một bên rồi trừng mắt nhìn Lâm Hạo. "Em điên rồi sao? Chị ấy mà nhìn thấy mặt em thì sao?"
Lâm Hạo nhún vai, vẻ mặt thản nhiên như không có chuyện gì: "Thì chị ấy sẽ biết em chăm sóc chị tốt thế nào thôi. Chị sợ gì chứ? Chúng ta đã giao kèo rồi mà, phải không?"
Cậu đẩy cô ngã xuống đệm một lần nữa, nụ cười trên môi bắt đầu nhuốm màu dục vọng.
"Chị Dao cúp máy rồi. Giờ chúng ta... tiếp tục 'bôi thuốc' nhé?"