MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChị, Cho Em Mượn Một ĐêmChương 14

Chị, Cho Em Mượn Một Đêm

Chương 14

720 từ · ~4 phút đọc

Sau trận lôi đình ở bãi xe, Nhược Hi cảm thấy kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần. Sự chiếm hữu của Lâm Hạo quá lớn, nó khiến cô ngộp thở. Trong một phút yếu lòng, cô quyết định xin nghỉ phép ba ngày, tắt điện thoại và bắt chuyến xe sớm nhất về ngôi nhà cũ của gia đình ở ngoại ô – nơi vốn dĩ chẳng ai lui tới trừ những dịp giỗ chạp.

Ngôi nhà gỗ cũ kỹ nằm giữa một vườn bưởi thơm ngát, không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng lá rụng. Nhược Hi tưởng rằng mình đã an toàn. Cô mặc một chiếc váy lanh rộng rãi, chân trần bước đi trên nền gạch tàu lạnh mát, cố gắng hít thở không khí trong lành để gột rửa đi những ám muội của thành thị.

Thế nhưng, bình yên của cô chỉ kéo dài được đúng bốn tiếng đồng hồ.

Khi mặt trời vừa khuất sau rặng tre, tiếng động cơ mô tô phân khối lớn gầm rú vang lên từ phía cổng rào, xé toạc sự tĩnh lặng của vùng quê. Nhược Hi run bắn người, chiếc tách trà trên tay suýt rơi xuống đất. Cô nhận ra âm thanh đó. Chỉ có một người duy nhất sở hữu tiếng máy hung hãn như thế.

Lâm Hạo bước vào nhà, chiếc áo khoác da màu đen vẫn còn bám bụi đường. Gương mặt cậu lạnh lùng, đôi mắt đỏ ngầu vì đã chạy xe liên tục suốt quãng đường dài với tốc độ điên cuồng.

"Chị định đi đâu mà không chào em một tiếng vậy, chị yêu?"

"Sao... sao em tìm được đến đây?" – Nhược Hi lùi lại, lưng chạm vào cột gỗ lim của gian nhà chính.

Lâm Hạo không trả lời, cậu thong thả tháo găng tay, ném mạnh lên bàn gỗ. Từng bước chân của cậu nặng nề và đầy tính đe dọa. Cậu ép sát cô vào cột nhà, hai cánh tay vây hãm lấy cô, mùi xăng xe và mùi nam tính nồng nàn bao vây lấy khứu giác của Nhược Hi.

"Chị nghĩ chị tắt máy là em sẽ để chị yên sao? Chị định về đây để tưởng nhớ đến kỷ niệm với hắn ta ở ngôi nhà này à?"

"Không phải! Chị chỉ muốn yên tĩnh một mình!" – Nhược Hi nức nở, cố gắng đẩy lồng ngực rắn chắc của cậu ra.

Lâm Hạo khẽ cười, một nụ cười không có chút hơi ấm. Cậu bất ngờ cúi xuống, nhấc bổng cô lên và sải bước về phía căn phòng ngủ cũ phía sau bức bình phong. Cậu ném cô xuống chiếc nệm trải trên giường tre, hơi lạnh của đêm hè vùng quê hòa quyện với hơi nóng hừng hực tỏa ra từ cơ thể cậu.

"Chị thích sự tĩnh lặng đúng không? Vậy đêm nay, em sẽ khiến cho cả ngôi nhà này chỉ còn nghe thấy tiếng khóc của chị thôi."

Lâm Hạo thô bạo xé toạc lớp váy lanh mỏng manh. Trong không gian mang hơi hướm cổ kính, sự đối lập giữa những món nội thất cũ kỹ và cuộc mây mưa nồng nhiệt của tuổi trẻ tạo nên một cảm giác kích thích đến cực hạn. Cậu dùng đôi tay mạnh mẽ siết chặt lấy eo cô, những nụ hôn mang tính trừng phạt rơi xuống khắp nơi trên cơ thể Nhược Hi, để lại những vết hằn đỏ thẫm như muốn đóng dấu sở hữu vĩnh viễn.

Gió đêm ngoài vườn bưởi thổi vào qua kẽ lá, mang theo hương thơm thanh khiết, nhưng bên trong căn phòng nhỏ, không khí lại đặc quánh sự dục vọng và chiếm đoạt. Nhược Hi từ chống cự đến buông xuôi, cuối cùng là chủ động ôm chặt lấy bờ vai rộng lớn của Lâm Hạo. Cô đau đớn nhận ra, sự chạy trốn của cô thực chất chỉ là một lời mời gọi vô hình, khiến cậu càng khao khát được thuần phục cô hơn.

Đêm đó, dưới ánh trăng mờ ảo hắt qua khung cửa sổ gỗ, Nhược Hi hoàn toàn bị đánh bại. Cô không còn là giảng viên thanh cao, cô chỉ là một người phụ nữ nhỏ bé đang tan chảy dưới sự cuồng nhiệt không giới hạn của "cậu em trai" này.