MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChị, Cho Em Mượn Một ĐêmChương 13

Chị, Cho Em Mượn Một Đêm

Chương 13

883 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, dư âm của đêm trên sân thượng vẫn còn in hằn trên cơ thể Nhược Hi dưới dạng những vết bầm tím nơi cổ tay. Cô bước vào văn phòng khoa với tâm trạng bất an cực độ. Cuộc gọi tối qua của Hoàng Bách giống như một bóng ma từ quá khứ hiện về, bóp nghẹt sự bình yên mong manh mà cô đang có.

Vừa bước đến cửa phòng làm việc, Nhược Hi khựng lại. Một bó hoa hồng xanh – loại hoa cô từng thích nhất – đặt ngay ngắn trên bàn, kèm theo một tấm thiệp: "Anh đợi em ở cổng sau lúc 11 giờ. Đừng từ chối anh, Nhược Hi."

"Chị đang nhìn gì mà thẫn thờ thế?"

Giọng nói trầm thấp quen thuộc khiến Nhược Hi giật mình suýt đánh rơi túi xách. Lâm Hạo đã đứng tựa vào khung cửa từ lúc nào, trên vai vẫn đeo chiếc balo sinh viên, nhưng ánh mắt cậu thì lạnh lẽo như băng giá khi nhìn chằm chằm vào bó hoa kia.

"Không... không có gì. Một người quen cũ thôi." – Nhược Hi vội vàng giấu tấm thiệp vào ngăn kéo.

Lâm Hạo bước tới, thong thả cầm bó hoa lên. Cậu không ném đi, mà đưa lên mũi hít một hơi, nụ cười trên môi cậu đầy vẻ mỉa mai:

"Hoa đẹp đấy. Nhưng mùi của sự phản bội thì chẳng thơm tho chút nào."

Cậu đột ngột buông tay, bó hoa rơi xuống sọt rác một cách không thương tiếc. Lâm Hạo tiến sát lại gần, ép Nhược Hi vào cạnh bàn làm việc. Cậu dùng ngón tay thon dài miết nhẹ lên đôi môi hơi sưng của cô, giọng thì thầm:

"Chị định đi gặp hắn ta phải không? Đừng quên, tối nay chị nợ em một buổi 'dạy kèm' đặc biệt đấy."

11 giờ trưa, dưới gốc cây đại thụ ở cổng sau trường đại học, Hoàng Bách đứng đó trong bộ vest lịch lãm. Khi thấy Nhược Hi tiến lại, ánh mắt anh ta sáng lên một vẻ hối lỗi đầy tính toán.

"Nhược Hi, cuối cùng em cũng đến. Anh biết em vẫn còn giận, nhưng chuyện năm đó..."

"Anh về đây làm gì? Chúng ta đã kết thúc từ hai năm trước rồi." – Nhược Hi giữ khoảng cách, giọng cô lạnh lùng nhưng bàn tay lại run rẩy.

"Anh đã ly hôn rồi. Anh nhận ra người anh yêu duy nhất là em. Nhược Hi, hãy cho anh một cơ hội để bù đắp..."

Hoàng Bách bước tới, định nắm lấy tay cô thì một bàn tay khác mạnh mẽ hơn đã gạt phăng anh ta ra. Lâm Hạo xuất hiện như một bóng ma, cậu chắn ngang trước mặt Nhược Hi, đôi mắt rực lửa nhìn thẳng vào người đàn ông đối diện.

"Anh là ai mà dám chạm vào cô ấy?" – Lâm Hạo gằn giọng, chiều cao vượt trội của cậu tạo ra một áp lực vô hình.

"Tôi là chồng sắp cưới cũ của cô ấy. Còn cậu là ai? Một sinh viên?" – Hoàng Bách khinh khỉnh nhìn bộ đồ của Lâm Hạo.

Lâm Hạo khẽ cười, một nụ cười đầy nguy hiểm. Cậu bất ngờ quay lại, trước mặt Hoàng Bách, cậu vòng tay qua eo Nhược Hi, kéo cô sát vào lồng ngực mình và đặt một nụ hôn sâu, đầy tính tuyên chiến lên môi cô. Nhược Hi bàng hoàng, cô muốn đẩy ra nhưng sức mạnh của Lâm Hạo lúc này giống như một cơn bão, cuốn phăng mọi sự phản kháng.

"Tôi là người đàn ông mà mỗi đêm cô ấy đều gọi tên. Anh hiểu rồi chứ?" – Lâm Hạo rời môi cô, nói từng chữ một vào mặt Hoàng Bách.

Hoàng Bách chết lặng vì sốc. Trong khi đó, Lâm Hạo không để Nhược Hi kịp thanh minh, cậu thô bạo lôi cô về phía bãi xe.

Vừa vào đến xe, không khí bên trong dường như nổ tung. Lâm Hạo khóa chặt cửa xe, cậu không khởi động máy mà quay sang nhìn Nhược Hi với đôi mắt đỏ ngầu vì ghen tuông.

"Chị giỏi thật đấy! Gặp lại tình cũ, cảm động đến mức run rẩy sao?"

"Em điên rồi Lâm Hạo! Ở đây là trường học!" – Nhược Hi nức nở.

"Phải, em điên rồi. Điên vì chị vẫn còn giữ lại tấm thiệp của hắn!"

Lâm Hạo chồm người sang, cậu không thèm để ý đến việc họ đang ở bãi xe công cộng. Cậu thô bạo kéo khóa váy của cô xuống, đôi bàn tay nóng hổi như muốn thiêu cháy làn da cô. Cậu muốn dùng sự chiếm hữu thể xác để xóa sạch mọi dấu vết của người đàn ông kia trong tâm trí Nhược Hi.

"Để em xem, tối nay hắn ta có còn dám mơ tưởng đến chị nữa không sau khi em để lại dấu vết ở khắp nơi trên người chị."

Trong không gian chật hẹp của chiếc xe hơi, giữa cái nắng gay gắt của buổi trưa, một trận "trừng phạt" nồng cháy và đầy điên rồ bắt đầu diễn ra. Nhược Hi đau đớn nhận ra, Lâm Hạo không chỉ là một cậu em trai, cậu là một vực thẳm mà cô đã lỡ chân rơi vào, và không bao giờ có thể thoát ra được nữa.