Bắc Kinh vào tháng Mười Một, những cơn gió mùa tràn về mang theo cái se lạnh luồn qua những khe cửa kính của tòa nhà tập đoàn Thẩm Thị. Bên trong văn phòng tầng 22 của phòng Sáng tạo, không khí lại nóng hực bởi tiếng gõ bàn phím lạch cạch và mùi cà phê nồng đậm.
Tô Miên ngồi ở một góc khuất gần cửa sổ, đôi mắt to tròn vốn linh động giờ đây hằn lên vài tia máu nhỏ vì thiếu ngủ. Cô vừa trải qua ba đêm trắng để chạy kịp bản thảo cho chương mới nhất của bộ truyện tranh mạng đang "làm mưa làm gió" trên nền tảng Webtoon: “Tổng tài, xin hãy nhẹ lòng”.
Dưới ánh đèn bàn lờ mờ, đôi bàn tay thanh mảnh của cô lướt nhanh trên bảng vẽ điện tử. Trên màn hình là một người đàn ông có đường nét gương mặt sắc sảo, đôi mắt phượng hẹp dài mang theo vẻ cấm dục vạn người mê. Nếu ai đó ở tập đoàn này nhìn thấy, họ sẽ kinh hãi nhận ra người đàn ông trong tranh chính là vị sếp tổng cao lãnh – Tô Thần. Nhưng lúc này, nam chính trong nét vẽ của Tô Miên lại đang ở trong một tình cảnh... hết sức riêng tư: Anh vừa bước ra khỏi phòng tắm, hơi nước mờ ảo vây quanh, mái tóc đen ướt đẫm rủ xuống trán, và quan trọng nhất là tấm thân trần rắn rỏi chỉ được quấn hờ một chiếc khăn tắm ngang hông.
Tô Miên vừa vẽ, vừa vô thức cắn môi, gương mặt ửng hồng. Cô thầm nghĩ: "Chậc, dù mình chỉ là nhìn trộm sếp từ xa qua các buổi họp, nhưng cơ bụng này mình vẽ chắc chắn không sai vào đâu được. Khí chất này, nốt ruồi ngay xương quai xanh này... quả là cực phẩm nhân gian!"
Đúng lúc đó, chiếc đồng hồ trên góc màn hình nhảy sang số 8:30 sáng. Tiếng chuông báo hiệu giờ vào làm vang lên như tiếng sét đánh ngang tai.
"Miên Miên! Gửi bản báo cáo sáng tạo quý III cho Tổng giám đốc ngay nhé, anh ấy cần duyệt trước cuộc họp lúc 9 giờ!" – Tiếng chị trưởng phòng hét lên từ phía văn phòng đối diện.
Tô Miên giật thót mình, tim đập thình thịch. Cô luống cuống thu nhỏ phần mềm vẽ tranh, mở email nội bộ lên. Đầu óc cô lúc này như một mớ bòng bong vì buồn ngủ và hoảng loạn. Một tay cô cầm chuột, một tay quờ quạng tìm tệp tin mang tên "Bao_cao_sang_tao_quy_III.pdf".
Thế nhưng, ngay cạnh tệp tin báo cáo ấy là một tệp ảnh có tên gần giống: "Bao_cao_concept_hot.jpg".
Trong cơn mộng du vì thiếu ngủ, Tô Miên vô thức nhấn chuột, kéo tệp tin vào khung đính kèm của email đã soạn sẵn địa chỉ: [email protected]. Ngón tay cô nhanh hơn não bộ, nhấn nút "Gửi" một cách dứt khoát.
Một giây... Hai giây...
Cái vòng tròn xoay vòng trên màn hình kết thúc, dòng chữ "Email của bạn đã được gửi thành công" hiện lên xanh mướt, đẹp đẽ và... tàn nhẫn.
Tô Miên thở phào một cái, định vươn vai đứng dậy đi rửa mặt. Nhưng bỗng nhiên, một luồng điện xẹt qua não bộ cô. Khoan đã... mình vừa gửi tệp tin gì ấy nhỉ?
Cô run rẩy mở phần thư đã gửi. Cả thế giới như sụp đổ ngay trước mắt. Đính kèm trong email gửi cho vị Tổng giám đốc nổi tiếng là kẻ cuồng sạch sẽ, nghiêm túc và lạnh lùng nhất Bắc Kinh không phải là 20 trang báo cáo chiến lược, mà là bức họa kỹ thuật số 4K sắc nét của chính anh ta... trong trạng thái bán khỏa thân.
"Không... không thể nào..." – Tô Miên lẩm bẩm, mặt cắt không còn một giọt máu.
Cô cuống cuồng nhấn chuột phải, chọn lệnh "Thu hồi email". Nhưng vận mệnh dường như muốn trêu đùa cô. Một dòng thông báo lạnh lùng hiện lên trên góc phải màn hình: "Người nhận đã đọc nội dung thư này. Không thể thu hồi."
Đoàng!
Tô Miên nghe thấy tiếng vỡ vụn của tương lai mình. Cô tưởng tượng ra cảnh mình bị bảo vệ áp giải ra khỏi tòa nhà, bị phong sát toàn ngành sáng tạo, và tệ hơn là bị vị sếp tổng kia kiện vì tội bôi nhọ danh dự và quấy rối tình dục công sở.
Tại tầng 45, trong căn phòng Tổng giám đốc rộng lớn với tầm nhìn bao trọn cả thành phố, Tô Thần đang ngồi sau chiếc bàn gỗ đàn hương sẫm màu. Anh vừa kết thúc một cuộc gọi quốc tế và tiện tay mở email đầu tiên trong ngày.
Hàng lông mày rậm của anh khẽ nhíu lại khi thấy một email không có tiêu đề từ phòng Sáng tạo. Khi tệp ảnh đính kèm tự động tải xuống và hiện ra toàn màn hình, bàn tay đang cầm tách cà phê của anh bỗng khựng lại giữa không trung.
Trong tranh, ánh sáng và bóng tối được xử lý một cách điêu luyện, lột tả được vẻ lạnh lùng nhưng cũng đầy quyến rũ của người đàn ông. Tô Thần không lạ gì việc mình thường xuyên xuất hiện trên các trang bìa tạp chí tài chính, nhưng đây là lần đầu tiên anh thấy mình dưới góc nhìn... trần trụi và mang đậm tính chiếm hữu như vậy.
Ánh mắt anh dừng lại ở một chi tiết nhỏ: Nốt ruồi ở xương quai xanh bên trái. Đây là một chi tiết cực kỳ riêng tư, ngay cả những bộ vest may đo cao cấp nhất cũng luôn che khuất nó. Vậy mà người vẽ bức tranh này lại biết.
Anh liếc nhìn tên người gửi: Tô Miên.
Cái tên này nghe có chút quen thuộc. Anh chợt nhớ lại một cô nhân viên nhỏ luôn ngồi ở góc phòng trong các cuộc họp, lúc nào cũng cúi đầu ghi chép gì đó vào sổ tay, thỉnh thoảng lại nhìn lén anh bằng ánh mắt lanh lợi nhưng khi bị anh nhìn lại thì ngay lập tức giả vờ nhìn lên trần nhà.
Tô Thần đặt tách cà phê xuống, dựa lưng vào ghế da, đôi mắt hẹp dài nheo lại đầy vẻ nguy hiểm nhưng cũng không kém phần hứng thú.
Dưới tầng 22, Tô Miên đã bắt đầu dọn dẹp bàn làm việc trong tuyệt vọng. Cô nhét túi bút vào ba lô, lấy chiếc đơn xin thôi việc vốn đã chuẩn bị sẵn (vì ý định muốn về làm họa sĩ tự do từ lâu) ra đặt lên bàn.
"Chào mọi người, em đi đây. Nếu sau này có gặp lại ở quán lề đường, xin hãy cho em thêm một viên thịt vào bát mì..." – Cô thầm nói lời vĩnh biệt với các đồng nghiệp đang hăng say làm việc.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại nội bộ trên bàn vang lên tiếng chuông chói tai. Số hiển thị: Văn phòng Tổng giám đốc.
Tô Miên nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Cô nhấc máy, giọng nói run rẩy đến mức không thể nhận ra: "Dạ... phòng Sáng tạo xin nghe ạ."
"Tô Miên." – Đầu dây bên kia là một giọng nam trầm ấm, mang theo sự từ tính nhưng lại lạnh lùng đến xương tủy – "Mang bản báo cáo 'thực sự' của em lên tầng 45. Ngay lập tức."
Tạch.
Tiếng dập máy dứt khoát như tiếng sập bẫy. Tô Miên biết, lần này cô không thể trốn tránh được nữa. Cô cầm tệp hồ sơ báo cáo (lần này đã kiểm tra kỹ 10 lần) và chiếc đơn xin thôi việc, bước vào thang máy như một tử tù bước lên đoạn đầu đài.
Mỗi con số tầng nhảy lên trên bảng điện tử là một lần tim cô thắt lại. Cửa thang máy mở ra ở tầng 45, không gian im lặng đến mức cô có thể nghe thấy nhịp tim hỗn loạn của chính mình. Cô bước đến cửa phòng Tổng giám đốc, tay giơ lên định gõ cửa nhưng lại khựng lại.
Cô nhắm mắt, lẩm bẩm lời cầu nguyện cuối cùng: "Ông trời ơi, nếu hôm nay con sống sót ra khỏi đây, con hứa sẽ không bao giờ vẽ sếp không mặc áo nữa... Con sẽ vẽ anh ấy mặc... áo cổ lọ!"
"Vào đi." – Giọng nói từ bên trong vọng ra, quyền lực và không thể chối từ.
Tô Miên đẩy cửa bước vào. Ánh nắng từ cửa sổ kính tạt vào làm cô hơi chói mắt. Tô Thần đang ngồi đó, chiếc máy tính bảng trên bàn vẫn đang hiện rõ bức vẽ của cô.
Anh không nhìn vào hồ sơ cô mang lên, mà nhìn thẳng vào đôi mắt đang cố tránh né của cô, thong thả hỏi:
"Em vẽ tôi lâu chưa?"
Câu hỏi đơn giản ấy khiến Tô Miên suýt nữa thì ngã quỵ. Cuộc chiến sinh tồn của "Mèo lười" Tô Miên và "Đại ma vương" Tô Thần chính thức bắt đầu từ đây.