Trong không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng gió rít qua khe cửa kính tầng 45, Tô Miên thấy da đầu mình tê dại. Ánh mắt của Tô Thần không gay gắt, nhưng nó giống như một loại tia X, từng chút một lột trần mọi lớp ngụy trang "nhân viên gương mẫu" mà cô đã dày công xây dựng suốt hai năm qua.
"Em vẽ tôi lâu chưa?"
Câu hỏi của anh lặp lại lần thứ hai, trầm hơn, mang theo một loại áp lực khiến lồng ngực Tô Miên thắt lại. Cô siết chặt tệp hồ sơ trong tay, đầu ngón tay trắng bệch. Trong đầu cô lúc này là một trận chiến giữa hai phe: Một bên bảo hãy dứt khoát đưa đơn xin việc rồi bỏ chạy, một bên lại gào thét rằng nếu nghỉ việc lúc này, cô sẽ mất khoản tiền thưởng cuối năm đủ để mua mười chiếc bảng vẽ điện tử đời mới.
Vì tiền thưởng, vì đam mê... và vì sự sống còn, Tô Miên quyết định tung ra tuyệt chiêu cuối cùng mà cô từng dùng để đối phó với những biên tập viên khó tính: Chiến thuật "Làm nũng trong sự chân thành".
Cô khẽ ngước mắt lên, hàng mi dài hơi rung động, đôi mắt to tròn phủ một tầng sương mờ ảo như thể chỉ cần chạm nhẹ là nước mắt sẽ rơi. Cô không lùi lại, mà ngược lại, tiến lên phía trước một bước nhỏ, giọng nói lí nhí nhưng mềm mại như bông gòn:
"Tô tổng... thực ra, đây là một sự hiểu lầm mang tính... nghệ thuật ạ. Anh biết đấy, phòng Sáng tạo tụi em thường bị yêu cầu phải tìm kiếm những hình mẫu hoàn mỹ nhất để lấy cảm hứng. Mà trong mắt em, và có lẽ là trong mắt toàn bộ nhân viên tập đoàn, anh chính là... là chuẩn mực của cái đẹp cấm dục."
Tô Thần khẽ nhướn mày, cánh tay đang đặt trên bàn gõ nhẹ theo nhịp: "Chuẩn mực của cái đẹp cấm dục?"
"Dạ đúng ạ!" – Thấy đối phương không ngắt lời, Tô Miên "thừa thắng xông lên", đôi mắt lấp lánh sự sùng bái giả tạo nhưng trông cực kỳ thật lòng – "Nét vẽ đó... thực ra là một lời ngợi ca thầm lặng. Em vẽ anh không phải vì ý đồ đen tối, mà vì em muốn lưu giữ lại khí chất ngời ngời của sếp. Anh xem, từng khối cơ bắp đó đều mang đậm tinh thần của một nhà lãnh đạo quyết đoán, từng đường nét trên gương mặt đều toát lên sự thông tuệ của một thiên tài kinh doanh. Em... em chỉ là một họa sĩ nhỏ bé bị hào quang của anh làm cho mê muội thôi ạ!"
Nói xong, cô khẽ sụt sịt một cái, bộ dạng như một chú mèo nhỏ tội nghiệp đang cố gắng giải thích rằng mình cào rách sofa chỉ vì muốn... giúp chủ nhân thiết kế hoa văn mới.
Tô Thần nhìn chằm chằm vào cô gái trước mặt. Anh đã gặp qua vô số loại phụ nữ: Những tiểu thư danh giá kiêu kỳ, những nữ cường nhân sắc sảo, hay cả những kẻ hám lợi lộ liễu. Nhưng kiểu người như Tô Miên thì đúng là lần đầu tiên anh thấy. Cô rõ ràng đang nói dối không chớp mắt, lời nịnh nọt sặc mùi "kịch bản", nhưng biểu cảm lại sống động đến mức khiến người ta khó lòng nổi giận.
Anh thong thả cầm chiếc máy tính bảng lên, xoay màn hình về phía cô, chỉ vào một vị trí cụ thể.
"Lời ngợi ca thầm lặng của em... có bao gồm cả nốt ruồi ở xương quai xanh này không? Tôi nhớ mình chưa bao giờ cởi áo trong công ty, cũng chưa từng chụp ảnh bán khỏa thân cho tạp chí nào. Làm sao một 'họa sĩ nhỏ bé' lại biết chi tiết này?"
Tô Miên cứng đờ. Tim cô suýt chút nữa thì ngừng đập. Cô đã quên mất chi tiết "chí mạng" đó. Chẳng lẽ phải khai thật là trong buổi tiệc rượu cuối năm ngoái, khi anh say rượu và lỏng cổ áo, cô đã vô tình nhìn thấy qua khe hở của chiếc sơ mi? Không, nói thế khác nào thừa nhận mình là kẻ biến thái rình rập?
Cô cắn môi, não bộ hoạt động với công suất 200%. Đột nhiên, cô nảy ra một ý tưởng điên rồ.
"Đó là... trực giác nghề nghiệp ạ! Đúng vậy, là trực giác của một họa sĩ!" – Cô hăng hái giải thích, hai tay khua khoắng minh họa – "Dựa trên cấu trúc xương và khí chất của anh, em đã linh cảm rằng ở vị trí đó nhất định phải có một điểm nhấn để làm nổi bật lên vẻ quyến rũ chết người. Đó gọi là sự giao thoa giữa tâm hồn người nghệ sĩ và thực tế khách quan! Không ngờ... anh lại thực sự có nốt ruồi ở đó. Đây chẳng phải là định mệnh sao sếp?"
Tô Thần suýt chút nữa thì bật cười vì cái lý lẽ "trực giác định mệnh" của cô. Anh dựa lưng vào ghế, ánh mắt mang theo sự dò xét đầy thú vị:
"Định mệnh sao? Vậy em có biết cái 'định mệnh' này có thể khiến em bị đuổi việc ngay lập tức vì hành vi quấy rối lãnh đạo không?"
Tô Miên vừa nghe thấy hai chữ "đuổi việc", mọi sự lanh lợi lập tức biến mất, thay vào đó là nỗi sợ hãi thật sự. Cô không diễn nữa, mà vội vàng đặt tệp báo cáo lên bàn, kèm theo đó là chiếc đơn xin thôi việc giấu sau lưng cũng lóng ngóng rơi ra ngoài.
"Em xin lỗi! Em thực sự biết lỗi rồi!" – Cô cúi rạp người, giọng nói run rẩy – "Em sẽ xóa hết, sẽ không bao giờ vẽ nữa. Anh đừng đuổi việc em, em vẫn còn hai chú mèo ở nhà chờ mua hạt, còn phải đóng tiền thuê nhà..."
Nhìn bộ dạng run rẩy như cầy sấy của cô, Tô Thần bỗng thấy tim mình khẽ thắt lại một cái rất nhẹ. Anh cầm chiếc đơn xin thôi việc lên, nhìn lướt qua rồi xé nát nó ngay trước mặt cô.
"Tôi không nói là sẽ đuổi việc em." – Anh thản nhiên nói.
Tô Miên ngơ ngác ngước đầu lên: "Dạ?"
"Ngược lại, tôi thấy tài năng của em rất khá. Đặc biệt là khả năng quan sát chi tiết." – Tô Thần đứng dậy, bước vòng qua bàn làm việc, dừng lại ngay trước mặt cô. Anh quá cao, khiến Tô Miên phải ngửa cổ hết cỡ mới nhìn thấy mặt anh – "Gần đây mẹ tôi đang thúc giục chuyện kết hôn. Bà ấy tình cờ là một fan trung thành của bộ truyện tranh này, và bà ấy rất muốn gặp tác giả của bức tranh 'ngợi ca' con trai bà ấy."
Tô Miên há hốc miệng, cảm thấy kịch bản này đang rẽ sang một hướng mà ngay cả họa sĩ truyện tranh như cô cũng không ngờ tới.
"Tôi muốn em đóng vai bạn gái của mình trong một thời gian." – Tô Thần cúi xuống, hơi thở mát lạnh phả lên trán cô – "Nhiệm vụ của em là tiếp tục 'làm loạn' trước mặt mẹ tôi như cách em vừa làm nũng với tôi. Đổi lại, sự cố email hôm nay sẽ bị xóa bỏ hoàn toàn, và em sẽ có đặc quyền tiếp cận tôi ở cự ly gần để lấy tư liệu vẽ... một cách chính đáng. Em thấy thế nào, họa sĩ Tô?"
Tô Miên nhìn vào đôi mắt phượng đang nheo lại đầy gian xảo của vị sếp tổng, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: Đây là hợp đồng lao động, hay là hợp đồng bán thân cho quỷ dữ đây?
Nhưng nhìn vào tờ đơn xin việc đã bị xé vụn, cô biết mình không còn đường lùi. Cô khẽ nuốt nước bọt, lí nhí hỏi:
"Vậy... em có được tăng lương không ạ?"
Tô Thần bật cười, một nụ cười hiếm hoi khiến cả văn phòng như bừng sáng: "Gấp đôi lương trợ lý. Và cho phép em làm loạn trong phạm vi tôi cho phép."
Tô Miên nhắm mắt, gật đầu cái rụp: "Thành giao!"