MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChỉ Cho Phép Em Làm LoạnChương 3: Buổi ra mắt và màn "diễn sâu" của Mèo Lười

Chỉ Cho Phép Em Làm Loạn

Chương 3: Buổi ra mắt và màn "diễn sâu" của Mèo Lười

621 từ · ~4 phút đọc

Sau khi ký vào bản hợp đồng "bán thân" với mức lương gấp đôi, Tô Miên rời khỏi phòng làm việc của Tô Thần với đôi chân run rẩy. Cô không biết mình nên vui hay nên buồn. Vui vì giữ được chén cơm, lại còn được tăng lương, hay buồn vì sắp phải đối mặt với phu nhân tập đoàn Thẩm Thị – người được mệnh danh là "Lão phật gia" của giới thượng lưu Bắc Kinh.

Đúng 7 giờ tối, một chiếc Rolls-Royce màu đen bóng loáng đỗ xịch trước cổng khu chung cư cũ của Tô Miên. Tô Thần bước xuống xe, hôm nay anh không mặc vest cứng nhắc mà chọn một chiếc áo len cổ lọ màu đen phối cùng măng tô dài, trông vừa trẻ trung vừa mang khí chất của một nam thần bước ra từ tiểu thuyết.

Nhìn thấy Tô Miên bước ra trong chiếc váy sườn xám cách tân màu xanh nhạt, tóc búi cao lộ ra chiếc cổ trắng ngần, ánh mắt Tô Thần khẽ dao động. Cô không trang điểm đậm, chỉ tô chút son đỏ nhẹ, nhưng lại toát lên vẻ thanh thuần, linh động như một đóa hoa nhài trong nắng sớm.

"Tô tổng, anh thấy em diễn vai này được không? Có cần thêm chút... nũng nịu không ạ?" – Tô Miên vừa thắt dây an toàn vừa chớp mắt hỏi, vẻ mặt đầy sự chuyên nghiệp của một "diễn viên" chuẩn bị lên sàn.

Tô Thần hắng giọng, quay đi chỗ khác: "Cứ tự nhiên như khi em vẽ tôi không mặc áo là được."

Tô Miên nghẹn lời, mặt đỏ tía tai. Anh ta đúng là thù dai mà!

Bữa tối diễn ra tại một nhà hàng cung đình yên tĩnh. Mẹ của Tô Thần – bà Lâm Tuệ, đã ngồi đợi sẵn. Ngay khi thấy Tô Thần dắt tay Tô Miên bước vào, mắt bà sáng lên như thấy báu vật. Bà không hề khó tính như Tô Miên tưởng tượng, trái lại, bà rất trẻ trung và có phần... "teen".

"Ôi, đây là tiểu Miên sao? Tác giả của bộ truyện tranh 'Tổng tài nhẹ lòng' đúng không?" – Bà Lâm nắm chặt tay cô, hào hứng hỏi.

Tô Miên đứng hình, liếc nhìn Tô Thần. Anh chỉ bình thản gật đầu. Cô lập tức bật chế độ "con dâu ngoan", khẽ dựa vào vai Tô Thần, giọng nói mềm mại như rót mật: "Dạ, là con ạ. Con lấy cảm hứng từ sự... ôn nhu của anh Thần để vẽ nên nhân vật đó ạ."

Tô Thần suýt thì sặc trà. Ôn nhu? Cô gái này nói dối mà không chớp mắt. Nhưng lạ thay, khi thấy cô dựa vào vai mình, mùi hương hoa nhài thanh khiết từ tóc cô vương vất đầu mũi, anh lại không hề thấy bài xích như những phụ nữ trước đây.

Bà Lâm cười híp mắt: "Thằng Thần nhà bác khô khan lắm, được con bao dung thế này bác yên tâm rồi. Hai đứa định khi nào thì... cho bác bế cháu?"

Tô Miên suýt ngã khỏi ghế. Cô vội vàng nắm lấy tay Tô Thần, làm nũng: "Mẹ ơi, anh Thần nói muốn tận hưởng thế giới hai người thêm một thời gian nữa, đúng không anh yêu?"

Tô Thần nhìn đôi môi nhỏ đang chu ra của cô, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác ngứa ngáy kỳ lạ. Anh thuận thế vòng tay qua eo cô, kéo sát vào lòng: "Vâng, Miên Miên còn nhỏ, con muốn nuông chiều cô ấy thêm chút nữa."

Buổi ra mắt kết thúc trong sự đại thắng. Chỉ có Tô Miên là cảm thấy eo mình như vẫn còn hơi ấm từ bàn tay của Tô Thần.