Kể từ sau buổi ra mắt, Tô Miên chính thức có thêm một "văn phòng" mới: Một chiếc bàn nhỏ nằm ngay góc văn phòng của Tổng giám đốc. Tô Thần lấy lý do "để em quan sát lấy tư liệu vẽ truyện", nhưng thực tế là để anh dễ dàng... trông chừng "mèo nhỏ" này.
Công việc hằng ngày của Tô Miên là ngồi vẽ, thỉnh thoảng pha trà cho sếp, và quan trọng nhất là làm vật chắn cho anh trước những lời mời xem mắt khác.
Một buổi chiều nắng vàng rực rỡ, Tô Miên đang say sưa vẽ cảnh nam chính đang ngủ gật. Cô lén nhìn sang Tô Thần. Lúc này anh đang tựa lưng vào ghế, mắt nhắm nghiền, có lẽ là do mệt mỏi sau cuộc họp kéo dài 3 tiếng đồng hồ. Ánh nắng chiếu lên gương mặt góc cạnh của anh, tạo nên một dải sáng tối tuyệt đẹp.
Tô Miên rón rén cầm bảng vẽ đi lại gần. Cô nhìn chằm chằm vào đôi lông mi dài và sống mũi cao kia, thầm nghĩ: "Người này lúc ngủ trông cũng hiền lành đấy chứ, chẳng giống đại ma vương tí nào."
Cơn nghề nghiệp nổi lên, cô đưa tay định vuốt lại lọn tóc hơi rũ xuống trán anh để nhìn cho rõ. Ngay khi ngón tay cô vừa chạm vào, một bàn tay to lớn, ấm áp bất ngờ chộp lấy cổ tay cô.
Tô Thần mở mắt, ánh mắt sâu thẳm như hố đen vũ trụ nhìn thẳng vào cô: "Em định làm gì? Lại muốn vẽ cảnh tôi đang ngủ sao?"
Tô Miên giật thót, định rút tay lại nhưng anh siết rất chặt. Cô lập tức dùng chiêu bài cũ, bĩu môi, đôi mắt rưng rưng: "Tô tổng... em chỉ thấy anh vất vả quá, định giúp anh chỉnh lại tóc thôi mà. Anh làm em đau..."
Nhìn bộ dạng đáng thương của cô, Tô Thần nới lỏng tay ra nhưng không buông hẳn. Anh kéo nhẹ một cái, khiến Tô Miên mất đà ngã nhào vào lòng anh.
Không gian trong văn phòng bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả nhịp tim của hai người. Tô Miên áp mặt vào lồng ngực vững chãi, mùi hương gỗ tuyết tùng xông thẳng vào mũi làm cô choáng váng.
"Lấy tư liệu xong chưa?" – Giọng Tô Thần trầm thấp, khàn khàn vang lên ngay đỉnh đầu cô.
Tô Miên lắp bắp: "Dạ... dạ xong rồi ạ. Em... em đi pha trà cho anh!"
Cô chạy biến về chỗ ngồi, tim đập nhanh như đánh trống. Ở phía sau, Tô Thần chạm tay vào vị trí cô vừa ngã vào, khóe môi khẽ cong lên một độ cong khó nhận ra.