Sau đêm hôm đó, Tô Miên thức dậy với một tâm trạng không thể nào tả nổi. Cô soi gương, thấy mặt mình đỏ bừng như trái cà chua chín. Lời tỏ tình của Tô Thần vẫn còn vang bên tai: "Làm bạn gái thật của tôi nhé". Cô lẩm bẩm một mình: "Mày tiêu rồi Miên ơi, mày yêu chính cái người mà mày hay vẽ trần trụi rồi!"
Ra đến phòng khách, cô thấy Tô Thần đã ngồi đó, trên bàn là hai phần điểm tâm kiểu Quảng Đông bốc khói nghi ngút. Thấy cô, anh không còn vẻ xa cách của vị sếp tổng thường ngày, mà thay vào đó là ánh mắt dịu dàng đến mức có thể vắt ra nước.
"Chào buổi sáng, bạn gái." – Tô Thần đặt tờ báo xuống, thản nhiên nói.
Tô Miên suýt chút nữa là trượt chân ngã: "Sếp... anh... anh đừng gọi thế ở công ty nhé! Chúng ta đã thống nhất là giữ bí mật mà."
Tô Thần nhướn mày, bước lại gần, giúp cô chỉnh lại chiếc túi xách trên vai: "Tôi đường đường là Tổng giám đốc Thẩm Thị, yêu đương mà phải lén lút như ăn trộm sao?"
"Dù sao thì em cũng chỉ là nhân viên nhỏ bé, em không muốn bị đồng nghiệp 'xẻ thịt' vì cướp mất nam thần của họ đâu!" – Tô Miên làm nũng, vòng tay ôm lấy cánh tay anh, dụi đầu một cái – "Đi mà anh, chỉ ở công ty thôi, về nhà em sẽ bù đắp cho anh bằng cách... vẽ anh thêm vài bức nữa, thế nào?"
Tô Thần bật cười, nhéo nhẹ mũi cô: "Thành giao. Nhưng nếu em để tên phó phòng Lâm kia lại gần quá 1 mét, tôi sẽ lập tức công khai."
Ngày làm việc hôm đó đối với Tô Miên giống như một bộ phim hành động điệp viên. Mỗi lần Tô Thần đi ngang qua phòng sáng tạo để kiểm tra công việc, trái tim cô lại đập loạn nhịp. Anh vẫn giữ vẻ mặt "tảng băng" ngàn năm, nhưng mỗi khi đi ngang qua bàn cô, anh lại cố tình làm rơi một tờ giấy nhắn, hoặc đơn giản là dùng mũi giày khẽ chạm vào chân cô dưới gầm bàn.
Tô Miên ngoài mặt thì nghiêm túc làm việc, nhưng dưới bàn tay cô là những tờ giấy nhắn ghi vỏn vẹn: "Trưa nay lên văn phòng tôi ăn cơm, có món sườn em thích." hay "Nhớ em".
Cả văn phòng sáng tạo xôn xao vì sự thay đổi của sếp tổng. Chị Lý tiền bối thì thầm: "Này, hôm nay sếp Tô lạ lắm nhé, đi ngang qua phòng mình mà cứ cười thầm một mình, có khi nào bị... trúng tà không?"
Tô Miên cắm cúi vẽ, mặt đỏ bừng không dám ngước lên, thầm mắng trong lòng: "Đúng là trúng tà rồi, trúng bùa yêu của con mèo lười này chứ đâu!"