MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChỉ Cho Phép Em Làm LoạnChương 13: Khi sếp tổng học cách làm "bố bỉm sữa" cho mèo

Chỉ Cho Phép Em Làm Loạn

Chương 13: Khi sếp tổng học cách làm "bố bỉm sữa" cho mèo

477 từ · ~3 phút đọc

Mối quan hệ chính thức bắt đầu cũng là lúc Tô Thần phải đối mặt với thử thách lớn nhất cuộc đời mình: Hai chú mèo của Tô Miên. Một con tên là Cục Mỡ, một con tên là Bông Tuyết. Trước đây, anh chỉ đồng ý chu cấp tiền hạt, nhưng bây giờ, anh phải trực tiếp sống chung với chúng.

Tô Thần vốn là người có bệnh sạch sẽ nghiêm trọng. Trong thế giới đen trắng của anh, lông mèo là một loại "tội ác". Thế nhưng, để lấy lòng bạn gái, anh đã phải nhẫn nhịn hết mức.

Một buổi tối, Tô Miên bận đi gặp biên tập viên truyện tranh, để Tô Thần ở nhà "trông trẻ". Cô dặn đi dặn lại: "Cục Mỡ thích được gãi cằm, còn Bông Tuyết thì hơi chảnh một chút, anh đừng làm chúng giận nhé."

Tô Thần nhìn hai sinh vật bốn chân đang nhìn mình bằng ánh mắt khinh bỉ, thầm nghĩ: "Tôi quản lý cả vạn người còn được, chẳng lẽ không trị được hai con mèo?"

Nửa tiếng sau, Tô Miên nhận được cuộc gọi khẩn cấp. Vừa mở cửa bước vào nhà, cô suýt ngã ngửa. Tô Thần – vị Tổng giám đốc cao lãnh thường ngày – lúc này đang quấn tạp dề hình con lợn của cô, trên đầu dính đầy lông mèo, tay cầm một chiếc cần câu trêu mèo, chạy vòng quanh phòng khách.

"Cục Mỡ! Đứng lại! Không được trèo lên sofa da!" – Tô Thần thở hồng hộc, gương mặt nghiêm nghị giờ đây đầy vẻ bất lực.

Bông Tuyết thì đang thản nhiên nằm trên đống tài liệu quan trọng của anh, thỉnh thoảng lại đưa chân ra vờn lấy chiếc cà vạt lụa Hermes đắt giá.

Tô Miên không nhịn được mà cười sặc sụa. Cô lấy điện thoại ra chụp ngay một tấm: "Trời ơi, Tổng tài Thẩm Thị đây sao? Bức tranh này mà tung lên mạng chắc chắn sẽ đạt triệu view!"

Tô Thần thấy cô về, lập tức đứng hình, giả vờ hắng giọng lấy lại vẻ đạo mạo: "Em về rồi à? Hai đứa nhỏ này... chúng rất hiếu động. Tôi chỉ đang... tập thể dục cùng chúng một chút."

Tô Miên đi lại gần, phủi nhẹ lớp lông mèo trên vai anh, rồi bất ngờ rướn người hôn nhẹ lên má anh: "Cảm ơn anh, bố bỉm sữa của em vất vả rồi."

Chỉ một cái hôn nhẹ, mọi sự mệt mỏi và bực bội vì đám lông mèo biến mất sạch. Tô Thần thuận tay kéo cô vào lòng, mặc kệ đám mèo đang phá phách: "Nếu em muốn cảm ơn, thì tối nay cho phép tôi được 'làm loạn' một chút trên bản vẽ của em được không?"

Tô Miên đỏ mặt dụi đầu vào ngực anh: "Anh đúng là... ngày càng không biết xấu hổ rồi!"