Sự yên bình của hai người bị xáo trộn khi gia đình Tô Thần chính thức đưa bà Lâm Tuệ (mẹ anh) và cả Diệp Anh tham gia vào một dự án lớn của tập đoàn. Đây chính là bối cảnh mà bạn đã nhắc đến trước đó, nhưng lần này nó diễn ra dưới một góc nhìn sâu sắc hơn khi Tô Miên đã là bạn gái thật sự.
Trong cuộc họp giao ban, Diệp Anh cố tình trình bày một phương án thiết kế trang sức lấy cảm hứng từ "Tình yêu vượt thời gian", kèm theo những hình ảnh gợi nhớ về kỷ niệm của cô ta và Tô Thần bên Mỹ. Cả căn phòng họp xôn xao, ai cũng nhìn về phía Tô Thần với ánh mắt đầy ẩn ý, rồi lại nhìn sang Tô Miên đang ngồi ghi biên bản ở góc phòng.
Diệp Anh mỉm cười đắc ý: "Thần, anh nhớ sợi dây chuyền này chứ? Chính là món quà đầu tiên anh tặng em khi chúng ta tốt nghiệp."
Tô Miên cảm thấy ngực mình thắt lại. Cô biết đó là chuyện quá khứ, nhưng nghe chính miệng "người cũ" nói ra vẫn khiến cô đau lòng. Cô cúi thấp đầu, bàn tay nắm chặt cây bút đến trắng bệch.
Đúng lúc đó, giọng nói lạnh lùng của Tô Thần vang lên, cắt đứt sự ảo tưởng của Diệp Anh:
"Giám đốc Diệp, cô nhớ nhầm rồi. Sợi dây chuyền đó là quà của hội sinh viên tặng cho các thành viên xuất sắc, không phải quà cá nhân tôi tặng cô. Hơn nữa, phong cách thiết kế này quá lỗi thời, không phù hợp với định hướng trẻ trung mà tập đoàn đang hướng tới."
Anh đứng dậy, bước đến cạnh Tô Miên, trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, anh cầm lấy bàn tay đang run rẩy của cô, đan chặt mười ngón tay vào nhau.
"Nhân đây, tôi cũng muốn đính chính một chút. Nhà thiết kế trang sức chủ chốt cho dự án này sẽ là Tô Miên. Cô ấy không chỉ là cộng sự, mà còn là người duy nhất nắm giữ nguồn cảm hứng cho cuộc đời tôi."
Cả phòng họp như bùng nổ. Diệp Anh tái mặt, không nói nên lời. Tô Miên thì ngơ ngác nhìn anh, nước mắt trực trào vì xúc động.
Sau cuộc họp, khi chỉ còn hai người trong thang máy, Tô Miên nghẹn ngào: "Anh làm vậy... mọi người sẽ nói em dựa hơi anh để tiến thân mất."
Tô Thần ép cô vào thành thang máy, ánh mắt tràn đầy sự bao dung: "Em có tài năng, em chỉ thiếu một cơ hội. Và nhiệm vụ của anh là dẹp bỏ mọi chông gai để em được tỏa sáng. Tô Miên, đừng sợ gì cả, đằng sau em luôn có anh."
Tô Miên chủ động vòng tay qua cổ anh, nấc nghẹn: "Anh yêu, sao anh lại tốt với em như thế?"
"Vì em là 'mèo lười' duy nhất được phép làm loạn trong thế giới của anh." – Tô Thần cúi xuống, đặt một nụ hôn thật sâu lên trán cô, minh chứng cho một tình yêu đã vượt xa khỏi bản hợp đồng ban đầu.