Sau màn công khai gây chấn động tại phòng họp, cái tên Tô Miên trở thành từ khóa nóng nhất tập đoàn Thẩm Thị. Người ta không còn gọi cô là "cô nhân viên sáng tạo may mắn" nữa, mà thay vào đó là những danh xưng đầy mỉa mai như "Lệnh bà dựa hơi sếp" hay "Bình hoa di động".
Tô Thần quyết định giao cho Tô Miên trọng trách thiết kế bộ sưu tập trang sức chủ đạo cho chiến dịch mùa Đông mang tên "Ánh Sao". Đây là một bước đi mạo hiểm, bởi nếu cô không thành công, chính uy tín của Tô Thần cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Tô Miên ngồi trong văn phòng riêng mà Tô Thần đặc biệt sắp xếp cho cô, nhìn tờ giấy trắng tinh trước mặt mà lòng trĩu nặng. Cô biết, bên ngoài cánh cửa kia, hàng trăm con mắt đang chờ đợi cô thất bại.
"Miên Miên, em lại ngồi thẫn thờ nữa rồi." – Tô Thần bước vào, trên tay cầm một ly sữa nóng. Anh đặt ly sữa lên bàn, nhẹ nhàng bóp vai cho cô.
"Sếp... à không, anh yêu, em thực sự cảm thấy áp lực." – Tô Miên xoay người lại, gục đầu vào bụng anh, giọng đầy mệt mỏi – "Em sợ mình làm không tốt, sẽ khiến anh bị người ta cười chê."
Tô Thần vuốt ve mái tóc cô, giọng trầm thấp nhưng kiên định: "Anh giao dự án này cho em không phải vì em là bạn gái anh, mà vì anh tin vào đôi mắt của một họa sĩ truyện tranh. Em nhìn cuộc đời bằng sự lãng mạn và trong trẻo, đó mới là thứ khách hàng cần, chứ không phải những bản thiết kế rập khuôn của những nhà thiết kế lâu năm kia."
Tô Miên ngước mắt nhìn anh, trong lòng bỗng dấy lên một sự quyết tâm mãnh liệt. Cô không thể để người đàn ông này phải thất vọng.
Tuy nhiên, thực tế luôn khắc nghiệt. Diệp Anh, với tư cách là giám đốc đối tác, liên tục gây khó dễ. Cô ta bác bỏ mọi ý tưởng của Tô Miên trong các buổi duyệt bản thảo, chỉ trích thiết kế của cô là "trẻ con" và "thiếu đẳng cấp thượng lưu".
"Cô Tô, trang sức của Thẩm Thị là dành cho những quý bà sang trọng, không phải cho những nữ sinh mơ mộng." – Diệp Anh khoanh tay, nụ cười nửa miệng đầy vẻ khinh thường.
Tô Miên không còn là cô gái nhút nhát của ngày đầu. Cô đứng dậy, nhìn thẳng vào Diệp Anh: "Thưa giám đốc Diệp, quý bà nào cũng từng là một cô gái. Và trang sức, suy cho cùng, là để lưu giữ những giấc mơ đẹp nhất. Nếu một món đồ chỉ có giá trị vật chất mà thiếu đi tâm hồn, nó chỉ là một viên đá lạnh lẽo mà thôi."
Màn đối đáp đanh thép của cô khiến Diệp Anh tím mặt, còn Tô Thần đứng ở góc phòng thì không giấu nổi niềm tự hào trong ánh mắt. Đêm đó, Tô Miên thức trắng để vẽ. Cô không vẽ những hình khối cầu kỳ, cô vẽ hình ảnh những bông tuyết rơi trên đôi tai nhỏ nhắn, vẽ những ngôi sao cô đơn tìm thấy nhau giữa bầu trời.