MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChị Dâu Nổi LoạnChương 1

Chị Dâu Nổi Loạn

Chương 1

971 từ · ~5 phút đọc

Tiếng đồng hồ quả lắc trong phòng khách điểm mười hai tiếng trầm đục, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của căn biệt thự họ Trịnh. Thanh Lam đứng trước gương, đôi bàn tay gầy mảnh chậm rãi tháo từng chiếc ghim cài tóc. Mái tóc đen dài mượt mà đổ xuống vai như một dòng thác, đối lập hoàn toàn với vẻ nghiêm nghị, chỉn chu của cô khi đứng trên bục giảng ban sáng.

Cô là con dâu trưởng của nhà này, là người vợ mà bất cứ ai nhìn vào cũng phải thốt lên hai chữ "ngưỡng mộ". Chồng cô, Trịnh Duy, là một doanh nhân thành đạt, luôn bận rộn với những chuyến công tác dài ngày. Cuộc hôn nhân của họ trôi qua êm đềm như một mặt hồ không gợn sóng, nhưng chỉ Lam mới biết, dưới mặt hồ ấy là một sự lạnh lẽo đến thấu xương.

"Cạch."

Tiếng cửa chính dưới nhà mở ra, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Lam khẽ cau mày. Duy đã thông báo sẽ ở lại Singapore thêm hai ngày nữa, vậy ai có thể vào nhà lúc nửa đêm thế này? Cô vội vàng khoác thêm chiếc áo choàng lụa mỏng, thắt chặt đai lưng rồi bước xuống cầu thang.

Dưới ánh đèn vàng mờ ảo của sảnh chính, một bóng người cao lớn đang đứng đó, lộn xộn và đầy bụi bặm. Hắn vứt chiếc ba lô da cũ kỹ xuống sàn, tay kia cởi phanh vài chiếc cúc áo sơ mi, để lộ vùng ngực săn chắc và làn da ngăm khỏe khoắn.

"Chú... Quốc Khánh?"

Lam khựng lại ở bậc thang cuối cùng. Quốc Khánh, cậu em trai út của Duy, đứa con hoang đàng đã bỏ đi biền biệt năm năm để theo đuổi thứ nghệ thuật tự do ở trời Tây, giờ đây đột ngột xuất hiện trước mặt cô.

Khánh ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn không hề có sự cung kính của một người em chồng đối với chị dâu. Nó trực diện, nóng rẫy và đầy tính xâm lược. Hắn nhìn Lam từ đầu đến chân, dừng lại thật lâu ở đôi xương quai xanh thấp thoáng sau lớp lụa mỏng và mái tóc xõa tung đầy lạ lẫm của cô. Một nụ cười nửa miệng hiện lên, mang theo chút vị ngông cuồng của tuổi trẻ.

"Chị dâu, không ngờ đêm muộn thế này chị vẫn còn thức để chờ tôi."

Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn như tiếng kim loại cọ xát vào nhau, khiến Lam cảm thấy một luồng điện lạ lẫm chạy dọc sống lưng. Cô cố lấy lại vẻ điềm tĩnh, chỉnh lại vạt áo choàng dù nó đã rất kín đáo.

"Mọi người đều nghĩ chú tuần sau mới về. Để tôi gọi người chuẩn bị phòng."

"Không cần đâu." - Khánh bước tới gần, hơi thở của hắn mang theo mùi phong trần của nắng gió và cả mùi thuốc lá nồng đậm - "Tôi thích sự tự nhiên thế này hơn. Chị dâu trông khác quá, khác xa với những tấm ảnh 'mẫu mực' mà anh trai gửi cho tôi."

Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại trong gang tấc. Lam cảm nhận được nhiệt lượng tỏa ra từ cơ thể đối phương, một thứ áp lực vô hình khiến hơi thở cô bắt đầu trở nên mất nhịp. Cô vốn dĩ đã quen với sự lịch thiệp, giữ kẽ của chồng, nên sự phóng khoáng, có phần suồng sã của Khánh giống như một mồi lửa ném vào kho thuốc súng đang được giấu kín trong lòng cô.

"Chú vừa đi đường xa về, chắc đã mệt rồi. Chuyện khác để mai nói."

Lam định quay bước đi, nhưng một bàn tay to lớn, thô ráp đã đột ngột nắm lấy cổ tay cô. Cảm giác da thịt chạm nhau khiến Lam giật mình như bị bỏng. Tay hắn rất nóng, những vết chai sạn nơi lòng bàn tay cọ xát vào làn da mềm mại của cô tạo nên một sự kích thích đến tê dại.

"Chị dâu đang sợ tôi sao?" - Khánh cúi thấp người, kề sát tai cô, giọng nói thì thầm như một lời nguyền rủa ngọt ngào - "Hay là... chị đang sợ chính mình?"

Trái tim Lam đập liên hồi trong lồng ngực. Cô có thể nghe rõ tiếng tim mình đánh lô tô, át cả tiếng gió rít ngoài cửa sổ. Sự mực thước mà cô dày công xây dựng suốt bao nhiêu năm qua dường như đang lung lay dữ dội trước sự hiện diện đầy khiêu khích này.

"Buông ra. Chú say rồi." - Cô gằn giọng, cố giữ cho tông xuyệt tông không bị run rẩy.

Khánh cười khẽ, âm thanh trầm đục phát ra từ lồng ngực rộng lớn. Hắn buông tay ra, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt đang cố tỏ ra bình thản của cô.

"Tôi không say. Tôi chỉ là... thấy căn nhà này quá ngột ngạt. Và chị, dường như cũng sắp ngạt thở rồi, phải không?"

Lam không đáp, cô gần như chạy trốn lên cầu thang, không dám quay đầu nhìn lại. Khi đã vào trong phòng và khóa chặt cửa, cô tựa lưng vào cánh gỗ, hơi thở dồn dập, đôi bàn tay vẫn còn vương lại cảm giác bỏng rát nơi cổ tay. Phía dưới lầu, tiếng cười nhạt của Khánh vẫn văng vẳng, đánh dấu sự bắt đầu cho một chuỗi những ngày không bình yên sắp tới.

Mối quan hệ này là một vùng cấm, là vực sâu mà cô tuyệt đối không được bước tới. Nhưng trong bóng tối của căn phòng ngủ lạnh lẽo, Lam chợt nhận ra, cảm giác sợ hãi ấy lại đi kèm với một sự hưng phấn điên rồ mà cô chưa từng trải qua trong đời.