Ánh nắng buổi sáng xuyên qua rèm cửa lụa màu kem, rót xuống sàn gỗ một thứ ánh sáng rạng rỡ nhưng không làm vơi bớt đi cái cảm giác bất an đang bủa vây lấy tâm trí Thanh Lam. Cô thức dậy với một cơn đau đầu nhẹ sau đêm dài trằn trọc. Hình ảnh bàn tay thô ráp của Quốc Khánh nắm chặt cổ tay vẫn cứ ám ảnh cô, rõ rệt đến mức cô cảm thấy vùng da ấy vẫn còn hơi nóng ran.
Lam đứng trước gương, trang điểm kỹ càng hơn mọi ngày một chút để che đi quầng thâm nhạt màu. Cô chọn một bộ sườn xám cách tân cổ cao, màu xanh rêu trầm mặc, kín đáo đến mức không để lộ một phân da thịt nào từ cổ trở xuống. Đây là chiếc "giáp sắt" của cô, là biểu tượng cho vị thế nàng dâu trưởng không thể lay chuyển của nhà họ Trịnh.
Dưới phòng ăn, không khí gia đình vốn dĩ luôn yên tĩnh nay lại có chút xao động. Ông bà nội (bố mẹ chồng của Lam) đã ngồi sẵn ở bàn, gương mặt rạng rỡ niềm vui khi cậu con út trở về.
"Lam à, xuống rồi đấy à? Qua đây xem, thằng Khánh nó mang về bao nhiêu là quà này." – Bà Trịnh cười hớn hở, vẫy tay gọi cô.
Lam mỉm cười chuẩn mực, bước tới chào hỏi rồi ngồi vào vị trí quen thuộc bên cạnh chiếc ghế trống của Duy. Đối diện cô chính là Khánh. Hắn lúc này đã tắm rửa sạch sẽ, mặc một chiếc áo phông đen đơn giản nhưng lại làm nổi bật lên bờ vai rộng và những thớ cơ bắp ẩn hiện mỗi khi hắn cử động. Khác với vẻ bụi bặm đêm qua, Khánh của buổi sáng trông có vẻ thu mình hơn, nhưng đôi mắt sâu hoắm kia vẫn giữ nguyên cái nhìn trực diện, xoáy sâu vào người đối diện.
"Chị dâu, chào buổi sáng." – Khánh thản nhiên lên tiếng, tay xoay xoay chiếc thìa bạc trong tách cà phê đen đặc.
"Chào chú. Đêm qua chắc chú ngủ ngon chứ?" – Lam hỏi lại, giọng bình thản như chưa từng có cuộc chạm trán đầy ám muội tối qua.
"Cũng tạm. Chỉ là hơi chưa quen hơi ấm của nhà mình." – Hắn đáp, nhấn mạnh hai chữ "hơi ấm" một cách đầy ẩn ý.
Bữa sáng bắt đầu. Ông Trịnh bận rộn hỏi han về công việc nhiếp ảnh của Khánh ở nước ngoài, bà Trịnh thì liên tục gắp thức ăn cho con trai. Lam chỉ lặng lẽ cúi đầu dùng bữa, cố gắng không để bản thân rơi vào tầm mắt của người đối diện. Thế nhưng, không gian dưới bàn ăn – nơi bóng tối ngự trị và sự ngăn cách giữa hai người dường như biến mất – lại bắt đầu nảy sinh những rung động đáng sợ.
Khi Lam đang cúi người lấy thêm bình sữa, cô bỗng cảm thấy một sự đụng chạm nhẹ nhàng nơi mũi giày. Cô hơi dịch chân sang một bên, nhưng thứ cảm xúc nóng hổi kia lại đuổi theo. Một bàn chân đi tất đen, mang theo nhiệt độ cơ thể nam tính, chậm rãi áp sát vào bắp chân cô.
Lam cứng đờ người. Một miếng bánh mì nhỏ mắc kẹt nơi cổ họng khiến cô suýt sặc. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Khánh như một lời cảnh báo thầm lặng. Nhưng hắn thì sao? Hắn vẫn đang điềm nhiên trả lời câu hỏi của bố về triển lãm ảnh ở Paris, tay cầm nĩa xẻ miếng xúc xích một cách điệu nghệ, gương mặt không một chút biến sắc.
Dưới lớp khăn trải bàn dài, sự càn rỡ bắt đầu leo thang. Bàn chân của Khánh không chỉ dừng lại ở việc áp sát, mà bắt đầu di chuyển nhịp nhàng. Mũi giày của hắn lướt nhẹ từ cổ chân lên đến đầu gối cô, mỗi lần chuyển động là một lần khiến lớp vải sườn xám cọ xát vào da thịt, tạo nên những luồng điện tê dại khiến Lam muốn rùng mình.
"Lam, sao con không ăn đi? Mặt con hơi đỏ đấy, có phải bị sốt không?" – Bà Trịnh ân cần hỏi.
Câu hỏi của mẹ chồng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào Lam. Cô bối rối cầm ly nước cam lên uống một ngụm lớn để che giấu sự hoảng loạn.
"Dạ không... chắc tại cà phê hơi nóng thôi ạ." – Cô lắp bắp, đôi bàn tay giấu dưới gầm bàn đang siết chặt lấy chiếc khăn ăn đến nhăn nhúm.
Khánh bỗng nhiên mỉm cười, một nụ cười thật hiền lành nhưng trong mắt Lam, nó chẳng khác nào một con quỷ đang đùa giỡn với con mồi. Hắn bất chợt lên tiếng:
"Chị dâu chắc là người rất nguyên tắc nhỉ? Tôi thấy chị giữ tư thế ngồi thẳng lưng suốt từ đầu bữa đến giờ, trông có vẻ... mệt mỏi thay cho chị."
"Nguyên tắc là thứ giữ cho con người ta không đi chệch hướng, chú Khánh ạ." – Lam đáp trả, ánh mắt cô sắc lạnh như muốn đóng băng người đối diện.
"Nhưng đôi khi đi chệch hướng một chút, người ta mới thấy được những phong cảnh đẹp mà người đi thẳng chẳng bao giờ thấy được." – Hắn nháy mắt, một hành động cực kỳ suồng sã nhưng vì bị khuất sau bình hoa lớn trên bàn nên hai người lớn không thấy được.
Ngay lúc đó, dưới gầm bàn, Khánh dùng lực mạnh hơn. Bàn chân hắn kẹp chặt lấy bắp chân cô, ép sát vào chân bàn. Sự va chạm mãnh liệt này khiến Lam không kìm được một tiếng rên khẽ thoát ra nơi kẽ răng.
"Hửm? Con nói gì thế Lam?" – Ông Trịnh ngẩng đầu lên.
"Dạ... con nói là... con xin phép lên phòng chuẩn bị giáo án. Hôm nay con có tiết dạy sớm."
Lam gần như đứng bật dậy, không kịp nhìn ai, cô vội vã quay lưng rời khỏi phòng ăn. Bước chân cô dồn dập, tiếng giày cao gót nện trên sàn đá hoa cương nghe như tiếng tim cô đang đập loạn nhịp. Cô cảm thấy mình như một kẻ tội đồ vừa trốn thoát khỏi pháp trường, nhưng đồng thời, một cảm giác trống trải lạ lùng nhen nhóm nơi bắp chân vẫn còn vương lại hơi ấm của kẻ kia.
Vừa bước đến khúc quanh cầu thang, Lam chợt nghe thấy tiếng bước chân dồn dập phía sau. Chưa kịp định thần, cô đã bị một lực mạnh kéo vào hốc tường khuất dưới chân cầu thang.
Mùi thuốc lá và mùi gỗ đàn hương ập đến. Khánh đứng đó, hai tay chống lên tường khóa chặt cô vào giữa. Khoảng cách gần đến mức Lam có thể nhìn thấy những tia máu nhỏ trong đôi mắt ranh mãnh của hắn.
"Chạy trốn nhanh thế, chị dâu?" – Hắn thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào cánh mũi cô – "Lớp vỏ 'mẫu mực' của chị vừa rồi suýt chút nữa là nứt ra rồi đấy."
"Chú điên rồi! Đây là nhà của bố mẹ!" – Lam thở dốc, hai tay đẩy mạnh vào ngực hắn nhưng khối cơ bắp ấy vững chãi như một bức tường thành.
"Tôi không điên. Tôi chỉ muốn xem, dưới lớp sườn xám cao cổ này, trái tim chị đang đập vì sự tôn nghiêm hay vì... tôi."
Khánh cúi thấp xuống, chóp mũi hắn khẽ lướt qua gò má cô, một nụ hôn hờ hững tựa như có như không đặt lên dái tai khiến Lam toàn thân nhũn ra. Đúng lúc đó, tiếng bước chân của bà Trịnh từ phòng ăn đi ra sảnh vang lên đều đặn.
Trái tim Lam như muốn vỡ tung. Chỉ cần một giây nữa thôi, bí mật này sẽ bị phơi bày. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, cô không biết mình sợ bị phát hiện hơn, hay sợ cái cảm giác run rẩy mà người đàn ông này mang lại hơn.