MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChị Dâu Nổi LoạnChương 7

Chị Dâu Nổi Loạn

Chương 7

1,002 từ · ~6 phút đọc

Tiếng gọi của bà giúp việc như một nhát dao bén lẹm cắt đứt bầu không khí đặc quánh dục vọng trong căn gác mái. Lam giật mình đẩy mạnh Khánh ra, gương mặt vốn đã đỏ bừng vì nụ hôn nồng cháy nay chuyển sang tái mét vì kinh hãi. Cô vội vàng vuốt lại mái tóc rối bời, đôi bàn tay run rẩy tìm kiếm những chiếc ghim cài tóc đã rơi vãi trên sàn gỗ tối màu.

"Dạ... tôi đây! Tôi xuống ngay đây!" – Lam cố giữ giọng mình thật vững, dù nhịp tim vẫn đang đập loạn xạ như muốn nổ tung khỏi lồng ngực.

Khánh không hề tỏ ra hoảng hốt. Hắn thản nhiên đứng dựa lưng vào chiếc bàn gỗ, tay cầm lại ly rượu whisky đã cạn, đôi mắt thâm trầm quan sát từng cử động hoảng loạn của cô. Một nụ cười đầy ẩn ý hiện lên trên khóe môi, hắn dường như rất tận hưởng cảm giác tội lỗi đang hành hạ cô.

"Chị dâu, ghim cài tóc của chị đây." – Khánh cúi xuống nhặt lấy chiếc ghim bằng ngọc trai cuối cùng, rồi bất ngờ tiến lại gần, dùng ngón tay thon dài cài nó lên tóc cô một cách chậm rãi, như cố tình kéo dài sự đụng chạm.

"Buông tôi ra... chú điên rồi!" – Lam thầm thì, giọng rít qua kẽ răng. Cô gạt tay hắn ra rồi vội vã chạy ra khỏi phòng tối, không dám nhìn lại những bức ảnh đang treo lủng lẳng trên dây – những bằng chứng sống cho sự phản bội thầm lặng của mình.

Vừa bước xuống cầu thang, Lam đã bắt gặp chị Thắm, người giúp việc trung thành của gia đình, đang đứng chờ với vẻ mặt lo lắng.

"Bà chủ sao lên đây lâu thế? Ông chủ bảo tập hồ sơ dự án xanh ở trong ngăn kéo bàn làm việc, ông ấy đang cần gấp để đi họp, tài xế đang trên đường về lấy rồi ạ."

"Tôi... tôi chỉ lên tìm ít sách cũ. Đi thôi, tôi vào lấy ngay."

Lam bước vào phòng làm việc của Duy với cảm giác như mình là một kẻ trộm. Mùi hương nước hoa nam tính quen thuộc của chồng trong căn phòng này khiến cô thấy buồn nôn. Cô mở ngăn kéo, tay run rẩy cầm tập hồ sơ lên, nhưng đúng lúc đó, một bàn tay khác đã áp lên tay cô từ phía sau.

"Cần giúp một tay không, chị dâu?"

Là Khánh. Hắn đã đi theo cô từ lúc nào. Hắn đóng sầm cửa phòng làm việc lại, khóa trái, rồi ép cô vào cạnh bàn gỗ sồi nặng nề. Tập hồ sơ trên tay Lam rơi xuống sàn, những tờ giấy trắng văng tung tóe như những cánh hoa tàn.

"Khánh! Chú có biết mình đang làm gì không? Chị Thắm đang ở ngay ngoài kia!" – Lam thảng thốt, hai tay chống vào ngực hắn để giữ khoảng cách.

"Chị ấy sẽ không vào đâu. Chị ấy biết đây là nơi tôn nghiêm của anh trai tôi, không ai được phép xâm phạm... ngoại trừ chúng ta." – Khánh cúi thấp xuống, hơi thở của hắn nồng nặc vị whisky và sự thách thức – "Chị có thấy kích thích không, Lam? Ngay tại nơi anh ta làm việc, ngay trên tập hồ sơ mà anh ta coi là quan trọng hơn cả vợ mình... chị lại đang ở trong vòng tay tôi."

Khánh không cho cô cơ hội phản kháng thêm. Hắn xoay người cô lại, ép cô nằm sấp xuống mặt bàn làm việc lạnh lẽo. Lớp vải sườn xám bị vén lên, để lộ đôi chân dài trắng nõn nà đang run rẩy. Lam muốn gào lên, nhưng sự kích thích từ nỗi sợ bị phát hiện và cảm giác phản nghịch mãnh liệt khiến cổ họng cô nghẹn đắng.

Sự va chạm lần này thô bạo và trần trụi hơn nhiều. Khánh như muốn trút bỏ tất cả sự ghen tuông và chiếm hữu bấy lâu nay vào cơ thể cô. Mỗi lần hắn di chuyển, chiếc bàn gỗ sồi lại phát ra những tiếng "két... két" khô khốc, vang vọng giữa căn phòng tĩnh mịch.

Bên ngoài cửa, tiếng chị Thắm gọi vọng vào: "Bà chủ ơi, tài xế đến rồi ạ, bà đã tìm thấy chưa?"

Lam cắn chặt lấy mu bàn tay mình để ngăn không cho tiếng rên rỉ thoát ra. Nước mắt cô trào ra, không phải vì đau đớn, mà vì sự nhục nhã ngọt ngào đang tràn lấp tâm trí. Khánh kề sát tai cô, giọng thì thầm như quỷ dữ:

"Trả lời chị ta đi, Lam. Nói là chị đang 'bận' một chút."

"Tôi... tôi tìm thấy rồi... đợi tôi một phút..." – Lam nói trong hơi thở đứt quãng, giọng cô khàn đặc, đầy vẻ dối trá.

Khánh cười khẽ, nụ hôn của hắn đặt lên bờ vai trần của cô, đánh dấu một chủ quyền không thể chối bỏ. Trong khoảnh khắc đó, Lam hiểu rằng mình đã hoàn toàn đánh mất bản thân. Cô không còn là nàng dâu trưởng cao quý, không còn là người vợ hiền thục. Cô chỉ là một người phụ nữ đang chìm đắm trong sự đồi bại đầy mê hoặc với chính em chồng mình.

Khi mọi thứ kết thúc, Khánh buông cô ra, thản nhiên chỉnh lại áo sơ mi rồi nhặt tập hồ sơ dưới đất lên, phủi sạch bụi rồi đưa cho cô bằng một vẻ cung kính giả tạo.

"Hồ sơ của chị đây, chị dâu. Đừng để anh trai tôi phải đợi lâu."

Hắn mở cửa bước ra ngoài trước, để lại Lam đứng đó giữa căn phòng vương vãi những mảnh vụn của danh dự. Cô nhìn vào gương, thấy đôi môi mình sưng tấy và ánh mắt đờ đẫn. Phía sau lưng cô, sự mực thước bấy lâu nay chỉ còn là một đống tro tàn.

Bi kịch thật sự, giờ đây mới chính thức bắt đầu.