Căn gác mái của biệt thự họ Trịnh vốn là nơi chứa những món đồ cũ kỹ bị lãng quên, bụi phủ mờ chồng sách cổ và những bức tranh sơn dầu đã xỉn màu. Nhưng hôm nay, nơi này lại mang một bầu không khí hoàn toàn khác. Khi Lam đẩy cánh cửa gỗ nặng nề, một mùi hóa chất rửa ảnh nồng nàn quyện với hương gỗ đàn hương quen thuộc từ Khánh ập tới, bao vây lấy các giác quan của cô.
Căn phòng không có ánh sáng tự nhiên. Những tấm rèm nhung đen dày đặc đã che kín mọi kẽ hở. Chỉ có duy nhất một chiếc đèn neon đỏ rực treo lơ lửng, tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo, ma mị như trong một bộ phim điện ảnh về những tội lỗi không thể dung thứ.
"Chú Khánh? Chú có ở đây không?" - Lam lên tiếng, giọng cô thầm thì như sợ phá vỡ sự tĩnh lặng đang bủa vây.
"Tôi đã nghĩ chị sẽ không đến."
Giọng nói của Khánh vang lên từ phía góc tối nhất của căn phòng. Hắn bước ra khỏi bóng đêm, gương mặt nửa sáng nửa tối dưới ánh đèn đỏ trông càng thêm phần góc cạnh và nguy hiểm. Trên tay hắn là một tấm ảnh vừa mới được lấy ra khỏi khay hóa chất, vẫn còn sũng nước.
"Tôi đến để bảo chú dừng cái trò điên rồ này lại." - Lam cố lấy lại vẻ tự tin, nhưng đôi chân cô lại vô thức lùi về phía sau khi thấy Khánh tiến gần hơn.
"Dừng lại? Chị nhìn xem, liệu có thể dừng lại được không?"
Khánh giơ tấm ảnh ra trước mặt cô. Lam sững sờ. Đó là một bức ảnh chân dung của cô, nhưng không phải là một nàng dâu trưởng đoan trang trong các bữa tiệc. Bức ảnh chụp lén cô qua khe cửa phòng ngủ đêm qua, khi cô vừa tắm xong, mái tóc ướt đẫm xõa tung trên bờ vai trần, và đôi mắt... đôi mắt chứa đựng một sự cô đơn đến cùng cực, một khao khát cháy bỏng mà cô luôn cố gắng che giấu sau lớp mặt nạ giảng viên.
"Chú... chú theo dõi tôi?" - Lam run rẩy, bàn tay cô đưa lên định giật lấy tấm ảnh nhưng Khánh đã nhanh tay giơ cao lên.
"Tôi không theo dõi. Tôi chỉ đang 'ghi lại' sự thật." - Khánh bước sát tới, dồn cô vào bức tường gỗ bám đầy bụi - "Chị dâu, chị có biết lúc chị ở một mình, chị trông quyến rũ đến mức nào không? Không có sự mực thước, không có lễ nghi gia tộc... chỉ có một người phụ nữ đang khao khát được chạm vào."
"Im đi! Chú không có quyền..."
"Tôi có quyền!" - Khánh gằn giọng, hắn chống hai tay sang hai bên, khóa chặt cô trong không gian chật hẹp của chính mình - "Vì tôi là người duy nhất nhìn thấy linh hồn chị đang gào thét. Anh trai tôi... anh ấy chỉ nhìn thấy một người vợ biết nghe lời, một món trang sức đắt tiền trên tay mình. Còn tôi, tôi nhìn thấy một ngọn lửa sắp lụi tàn vì thiếu hơi ấm."
Dưới ánh đèn đỏ ma mị, mọi ranh giới dường như tan biến. Lam cảm thấy mình như bị thôi miên bởi đôi mắt sâu hoắm của Khánh. Sự nguy hiểm từ hắn tỏa ra giống như một liều thuốc độc ngọt ngào mà cô đã lỡ nếm trải và giờ đây đang thèm khát thêm nữa.
Bàn tay Khánh không còn thô bạo như lần trước. Hắn chậm rãi dùng những đầu ngón tay hơi nhám vì hóa chất lướt nhẹ dọc theo đường viền cổ áo sườn xám của cô. Cảm giác lạnh lẽo từ đầu ngón tay chạm vào làn da nóng hổi khiến Lam rùng mình. Cô muốn đẩy hắn ra, nhưng đôi tay cô lại buông thõng, mất hết sức lực.
"Thả tôi ra... Duy có thể lên đây bất cứ lúc nào." - Lam nói, nhưng chính cô cũng cảm thấy lời cảnh báo ấy thật yếu ớt.
"Anh ấy sẽ không lên đâu. Anh ấy bận rộn với những con số hơn là quan tâm vợ mình đang ở đâu." - Khánh cúi thấp đầu, đôi môi hắn chỉ còn cách tai cô vài milimet - "Chị dâu, chị có muốn biết bức ảnh đẹp nhất trong bộ sưu tập của tôi là gì không?"
Khánh đột ngột xoay người Lam lại, ép cô nhìn vào dãy ảnh đang được kẹp trên dây phơi dọc căn phòng. Lam bàng hoàng nhận ra, tất cả đều là ảnh của cô. Có bức cô đang ngồi thẫn thờ bên cửa sổ, có bức cô đang nhắm mắt tận hưởng cơn gió trời, và có cả những bức ảnh chụp những cử chỉ nhỏ nhất của cô mà chính cô cũng không để ý.
Sự quan tâm tỉ mỉ đến điên cuồng này khiến Lam cảm thấy vừa sợ hãi vừa có một sự thỏa mãn kỳ lạ. Chưa một ai từng nhìn cô kỹ đến thế. Chưa một ai từng biến cô thành trung tâm của cả một vũ trụ nghệ thuật đầy dục vọng như vậy.
"Tôi muốn chị." - Khánh thì thầm, bàn tay hắn luồn vào mái tóc dài của cô, kéo nhẹ ra sau để cô phải đối diện với hắn - "Không phải vì chị là vợ của Duy. Mà vì chị là Thanh Lam - người phụ nữ đang run rẩy trong vòng tay tôi lúc này."
Khánh không đợi cô trả lời, hắn chiếm lấy môi cô bằng một nụ hôn nồng nàn hơn bất cứ lúc nào hết. Nụ hôn mang theo vị của sự cấm đoán, của hóa chất rửa ảnh và của một nỗi khát khao bị kìm nén quá lâu. Lam không còn phản kháng. Cô vòng tay qua cổ hắn, đáp lại sự hoang dại ấy bằng tất cả sự tuyệt vọng của mình.
Giữa căn gác mái tối tăm, dưới ánh đèn đỏ rực như máu, lớp vỏ bọc hoàn hảo của nàng dâu trưởng nhà họ Trịnh chính thức vụn vỡ. Những chiếc ghim cài tóc rơi xuống sàn gỗ, vang lên những tiếng lạch cạch khô khốc, đánh dấu giây phút cô chính thức bước chân vào địa ngục trần gian - nơi tình yêu và tội lỗi quyện chặt vào nhau không thể tách rời.
Bỗng nhiên, từ phía cầu thang gỗ bên ngoài, có tiếng bước chân dồn dập và tiếng gọi thất thanh của người làm trong nhà:
"Bà chủ ơi! Bà chủ có trên đó không? Ông chủ vừa gọi điện bảo bà chuẩn bị hồ sơ gấp!"
Lam bừng tỉnh, cô hoảng loạn đẩy Khánh ra, hơi thở đứt quãng. Sự thật trần trụi vừa ập đến: Cuộc chơi này không chỉ có hai người, và cái giá phải trả cho một phút giây buông thả có thể là cả một đời nhục nhã.