MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChị Dâu Nổi LoạnChương 5

Chị Dâu Nổi Loạn

Chương 5

1,147 từ · ~6 phút đọc

Ánh sáng ban mai của ngày hôm sau không mang lại sự cứu rỗi, nó chỉ phơi bày những vết nứt toác trong lòng Thanh Lam dưới góc nhìn trần trụi nhất. Cô thức dậy trước khi Duy kịp mở mắt, lặng lẽ rời khỏi giường như một bóng ma. Cảm giác tội lỗi của đêm qua đã cô đặc lại thành một khối đá chì nặng trĩu trong lồng ngực.

Khi Lam bước xuống lầu, cô hy vọng mình sẽ là người duy nhất thức giấc, nhưng thực tế luôn tàn nhẫn hơn trí tưởng tượng. Quốc Khánh đã ở đó, ngồi vắt vẻo trên sofa ngoài phòng khách, đôi mắt thâm trầm đang dán chặt vào chiếc máy ảnh cơ. Hắn đã thay một chiếc áo phông trắng sạch sẽ, mái tóc hơi ẩm ướt như vừa mới tắm xong, tỏa ra một mùi hương thanh khiết của xà phòng nhưng lại khiến Lam cảm thấy ngộp thở.

Hắn ngước mắt lên nhìn cô, không một lời chào hỏi, chỉ có một cái nhếch môi đầy hàm ý. Lam phớt lờ hắn, đi thẳng vào bếp để chuẩn bị bữa sáng cho cả gia đình. Cô cố gắng làm cho mình bận rộn, tiếng dao thớt băm chặt vang lên một cách dồn dập như để lấp đầy sự im lặng đáng sợ giữa hai người.

"Chị đang sợ điều gì hơn?" – Tiếng của Khánh vang lên ngay sau lưng, gần đến mức Lam có thể cảm nhận được hơi ấm của hắn đang bao trùm lấy cô – "Sợ anh trai tôi thức dậy nhìn thấy đôi mắt tội lỗi của chị, hay sợ rằng đêm qua... chị đã mong người nằm cạnh mình không phải là anh ấy?"

"Câm miệng!" – Lam xoay người lại, tay vẫn còn cầm chiếc dao nhỏ gọt hoa quả, giọng cô run rẩy vì giận dữ – "Chú đừng có quá đáng. Duy đã về rồi, chú nên biết giữ chừng mực."

Khánh không hề nao núng, hắn tiến thêm một bước, dùng ngón tay thon dài đẩy nhẹ lưỡi dao ra xa khỏi hướng ngực mình, rồi bất ngờ ép cô lùi sát vào bệ bếp.

"Chừng mực? Anh trai tôi chưa bao giờ dạy tôi từ đó. Anh ấy chỉ dạy tôi rằng, thứ gì mình muốn thì phải giành lấy bằng được."

Đúng lúc đó, tiếng bước chân nặng nề từ trên cầu thang vang lên. Duy đang đi xuống. Lam hoảng loạn đẩy Khánh ra, nhưng hắn chỉ lùi lại một khoảng cách vừa đủ để không quá lộ liễu.

Bữa sáng hôm nay là một màn kịch câm đầy kịch tính. Duy ngồi ở vị trí chủ tọa, vẫn vùi đầu vào chiếc máy tính bảng để kiểm tra cổ phiếu, thi thoảng lại hớp một ngụm cà phê đen do Lam pha. Khánh ngồi đối diện, đôi mắt không rời khỏi Lam, tay hắn thỉnh thoảng lại gõ nhịp nhịp xuống mặt bàn một cách đầy khiêu khích.

"Khánh, lần này về định ở lại bao lâu?" – Duy hỏi, mắt vẫn không rời màn hình.

"Chưa biết được anh ạ. Còn tùy thuộc vào việc... 'mẫu vật' ở đây có giữ chân được em không." – Khánh đáp, ánh mắt hắn lướt qua gương mặt đang tái nhợt của Lam.

"Cậu lúc nào cũng lông bông. Lo mà tìm việc gì ổn định đi." – Duy nói giọng kẻ cả, hoàn toàn không nhận ra cơn sóng ngầm đang cuộn trào ngay trước mắt mình.

Dưới gầm bàn, Lam cố tình co chân lại sát vào ghế, nhưng Khánh không buông tha. Hắn vươn chân ra, lần này không phải là sự mơn trớn nhẹ nhàng như hôm trước, mà là một sự chiếm hữu mạnh mẽ. Hắn kẹp chặt đôi chân của cô giữa hai chân mình, dùng sức mạnh của một người đàn ông trẻ tuổi để khống chế mọi sự phản kháng.

Lam cắn chặt môi để không phát ra tiếng kêu. Cô cảm nhận được lớp vải quần jean thô ráp của Khánh đang cọ xát vào làn da nhạy cảm phía sau đầu gối mình. Một cảm giác tê dại, nóng bỏng chạy dọc từ chân lên đến đại não. Cô nhìn Duy, người chồng mà cô đã gắn bó bao năm, anh ta vẫn đang mải mê với những con số vô hồn, hoàn toàn xa lạ với nỗi đau đớn và hưng phấn cực độ mà cô đang phải chịu đựng.

"Lam, sao em không ăn đi? Trứng nguội hết rồi kìa." – Duy ngước lên nhìn cô một giây, ánh mắt hờ hững rồi lại cúi xuống.

"Em... em không thấy đói." – Lam đáp, giọng cô khản đặc.

Bất ngờ, Khánh vươn tay qua bàn, thản nhiên cầm lấy miếng bánh mì trên đĩa của Lam.

"Nếu chị dâu không ăn, thì để tôi. Tôi vốn thích những thứ của chị dâu mà."

Câu nói mang đầy tính chiếm đoạt khiến không khí trong phòng ăn như đông cứng lại. Duy cuối cùng cũng nhíu mày, nhìn cậu em trai với vẻ không hài lòng: "Chú ăn nói kiểu gì đấy? Có chút tôn trọng nào với chị dâu không?"

Khánh bật cười, một tiếng cười sảng khoái nhưng đầy mỉa mai. Hắn đứng dậy, khoác chiếc ba lô lên vai, nhìn thẳng vào mắt Duy rồi liếc sang Lam:

"Em cực kỳ tôn trọng chị ấy, anh trai ạ. Tôn trọng đến mức... muốn tìm hiểu mọi bí mật ẩn sâu dưới lớp vỏ hoàn hảo này."

Khánh quay lưng đi thẳng ra cửa, để lại Duy với vẻ mặt khó hiểu và Lam với trái tim đang vỡ vụn. Khi tiếng động cơ xe máy của Khánh xa dần, Duy chỉ lắc đầu: "Cái thằng này, càng lớn càng khó dạy."

Duy đứng dậy, hôn lên má Lam một cái phớt qua rồi vội vàng xách cặp táp đi làm. Căn nhà rộng lớn chỉ còn lại mình cô cùng đống bát đĩa dở dang. Lam ngồi thụp xuống ghế, đôi chân vẫn còn run rẩy vì sự đụng chạm của Khánh.

Cô nhận ra một sự thật kinh hoàng: Cô không ghét sự càn rỡ của Khánh. Ngược lại, sự quan tâm đầy dục vọng của hắn khiến cô cảm thấy mình thực sự đang sống, thực sự là một người phụ nữ, chứ không phải một pho tượng trang trí trong căn biệt thự lạnh lẽo này.

Đúng lúc đó, điện thoại của cô tinh tinh một thông báo tin nhắn từ số lạ:

"Mười giờ sáng. Phòng tối ở gác mái. Tôi có thứ muốn cho chị xem. Đừng để tôi phải xuống tận phòng chị để mời."

Lam nhìn chằm chằm vào màn hình. Lý trí bảo cô xóa nó đi, nhưng bàn tay cô lại run rẩy cất chiếc điện thoại vào túi áo. Vực thẳm đang ở ngay trước mắt, và cô biết, mình sắp sửa nhảy xuống.