Tiếng chuông điện thoại như một gáo nước đá dội thẳng vào đám cháy đang bùng lên giữa hai người. Lam đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt mở to bàng hoàng nhìn cái tên "Chồng gọi" đang nhấp nháy trên màn hình. Âm thanh ấy vốn dĩ rất đỗi bình thường, nhưng lúc này đây, nó chẳng khác nào tiếng chuông cảnh báo tội lỗi vang lên giữa thánh đường trang nghiêm.
Cô run rẩy đưa tay định cầm lấy điện thoại, nhưng bàn tay của Khánh đã nhanh hơn một bước. Hắn cầm lấy chiếc máy, ánh sáng từ màn hình hắt lên khuôn mặt góc cạnh đang lộ rõ vẻ giễu cợt.
"Để tôi nghe giúp chị nhé?" – Khánh khẽ nhếch môi, ngón tay hắn hờ hững đặt trên phím nghe.
"Không! Trả cho tôi!" – Lam hốt hoảng vồ lấy chiếc điện thoại. Cô thộp lấy nó, hơi thở vẫn còn hỗn loạn, lồng ngực phập phồng sau nụ hôn thô bạo vừa rồi.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại nhịp tim đang đập như trống trận, rồi run rẩy vuốt màn hình để trả lời.
"A lô... Duy à?"
Giọng cô vang lên, mỏng manh và lạc điệu. Cô phải bấu chặt tay vào cạnh bàn đá để giữ cho mình không ngã quỵ.
"Lam đó hả? Sao bắt máy chậm vậy?" – Giọng của Duy vang lên qua loa thoại, khô khan và đầy tính chất thông báo như mọi khi – "Anh gọi để báo là bên này xong việc sớm hơn dự kiến. Anh đang ra sân bay, khoảng hai giờ sáng sẽ về đến nhà. Em bảo người làm đừng khóa trái cửa chính."
Cảm giác tội lỗi như một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy cổ họng Lam. Hai giờ sáng... tức là chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa, người đàn ông là chồng danh chính ngôn thuận của cô sẽ bước vào căn nhà này, ngồi vào chiếc ghế kia, và cô sẽ phải đối mặt với anh ta bằng đôi môi vừa bị em trai anh ta vò nát.
"Vâng... em biết rồi. Anh đi đường cẩn thận."
"Ừ, vậy thôi nhé. Anh bận check-in."
Tiếng tít tít kéo dài báo hiệu cuộc gọi kết thúc. Căn bếp lại rơi vào sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường như đang đếm ngược thời gian sụp đổ của một gia đình kiểu mẫu.
Lam buông thõng cánh tay, chiếc điện thoại suýt rơi khỏi tay cô. Cô cảm thấy ghê tởm chính mình, nhưng đồng thời, một luồng nhiệt lượng vẫn đang âm ỉ cháy ở nơi mà bàn tay Khánh vừa chạm vào.
"Anh ta sắp về rồi đấy." – Khánh lên tiếng, giọng hắn không còn vẻ cợt nhả mà trở nên trầm đục, đầy tính chiếm hữu. Hắn tiến lại gần cô một lần nữa, lần này hắn không dùng vũ lực, chỉ đứng ngay sau lưng cô, hơi thở phả vào gáy Lam khiến những sợi tóc tơ của cô dựng đứng lên – "Chị định sẽ đón anh ta bằng bộ dạng này sao? Với đôi mắt ngập ngụa dục vọng và đôi môi đang sưng mọng vì tôi?"
"Đủ rồi! Chú đi ra ngoài đi!" – Lam xoay người lại, đẩy mạnh hắn ra. Lần này cô dùng hết sức bình sinh, sự giận dữ vì nhục nhã đã át đi nỗi sợ hãi.
Khánh lùi lại, nhìn cô với vẻ mặt thú vị. Hắn chậm rãi cầm ly rượu lên, nốc cạn phần whisky còn lại rồi đặt mạnh ly xuống bàn.
"Chị dâu, chị có thể dối gạt anh ấy, dối gạt cả thế giới này bằng vẻ ngoài thanh cao kia. Nhưng chị không dối gạt được tôi. Đêm nay, khi anh ta nằm cạnh chị, chị sẽ nhớ về nụ hôn của tôi. Chị sẽ nhớ cái cảm giác khi tôi chạm vào chị dưới gầm bàn sáng nay. Chị sẽ thấy sự im lặng của anh ta là một cực hình so với sự hoang dại của tôi."
Hắn nói xong, quay lưng bước đi, bóng dáng cao lớn khuất dần sau hành lang tối, để lại Lam một mình giữa căn bếp lạnh lẽo.
Lam khuỵu xuống sàn nhà, hai tay ôm lấy mặt. Cô khóc, nhưng không có giọt nước mắt nào rơi ra, chỉ có những tiếng nấc nghẹn ngào. Cô vội vàng đứng dậy, chạy vào phòng tắm. Cô vặn vòi nước ở mức mạnh nhất, dùng sữa rửa mặt chà xát thật mạnh lên đôi môi, lên cổ, lên đôi bàn tay, như thể muốn tẩy sạch mọi dấu vết của Khánh.
Nhưng càng chà xát, làn da cô càng đỏ ửng lên, và ký ức về hơi ấm của hắn lại càng rõ nét.
Mười hai giờ đêm. Một giờ sáng.
Lam nằm trên chiếc giường rộng lớn, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ nghe như tiếng thở dài của định mệnh. Đúng hai giờ sáng, tiếng động cơ xe hơi vang lên ngoài cổng, rồi tiếng chìa khóa tra vào ổ, tiếng bước chân quen thuộc của Duy nện trên cầu thang.
Cửa phòng mở ra. Duy bước vào, vẫn vẻ mặt mệt mỏi và chỉn chu trong bộ vest nhăn nhúm sau chuyến bay dài. Anh ta tháo cà vạt, vứt lên ghế rồi tiến về phía giường, đặt một nụ hôn hờ hững lên trán Lam theo thói quen.
"Anh về rồi. Ngủ thôi, mai anh còn cuộc họp sớm."
Duy nhanh chóng vào phòng tắm, rồi nằm xuống cạnh cô, quay lưng lại và chìm vào giấc ngủ chỉ sau vài phút. Không một lời hỏi han, không một cái ôm nồng nàn sau nhiều ngày xa cách.
Lam nằm đó, cảm nhận hơi thở đều đặn của chồng ở bên cạnh, nhưng tâm trí cô lại đang lảng vảng ở căn bếp dưới lầu. Lời nói của Khánh vang lên như một lời tiên tri: "Sự im lặng của anh ta là một cực hình".
Bất chợt, một cảm giác lạ lẫm chạy dọc sống lưng Lam. Cô nghe thấy tiếng bước chân rất nhẹ ở hành lang bên ngoài. Tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa phòng ngủ của vợ chồng cô. Có một cái bóng in dài dưới khe cửa.
Lam nín thở, tim đập nhanh đến mức cô sợ Duy sẽ tỉnh giấc. Cô biết đó là ai. Khánh đang đứng đó, đằng sau cánh cửa kia, im lặng quan sát cuộc hôn nhân tàn lụi của cô. Hắn đang chứng minh cho cô thấy, ai mới là người thực sự "chạm" được vào linh hồn cô.
Giữa bóng tối mịt mùng, Lam thấy mình đang rơi xuống một vực thẳm mà cô biết chắc rằng, một khi đã chạm đáy, sẽ không bao giờ có đường quay lại.