Trong giới giải trí đầy rẫy những hào quang nhân tạo, có một sự tồn tại được ví như "vị thần không thể chạm tới", đó là Lục Cận Ngôn. Anh không chỉ có diễn xuất thần sầu mà còn sở hữu một ngoại hình khiến người ta vừa sùng bái vừa e dè. Đặc biệt nhất là mái tóc màu bạc kim của anh – thứ không phải do nhuộm mà là một đặc điểm tự nhiên hiếm gặp từ nhỏ, khiến anh đứng giữa đám đông luôn rực rỡ và xa cách như một vị thần bước ra từ tuyết trắng.
Nhã Tịnh siết chặt chiếc túi xách cũ, đứng nép mình bên cánh cửa hậu của khách sạn năm sao tại Thượng Hải. Hôm nay là tiệc đóng máy bộ phim cổ trang mà cô thủ vai một cung nữ nhỏ bé, chỉ xuất hiện vỏn vẹn vài phân cảnh làm nền. Bên trong là ánh đèn sân khấu, là rượu vang và những bộ cánh lộng lẫy trị giá hàng vạn tệ. Bên ngoài là cơn mưa tầm tã của tháng Sáu, lạnh lẽo và cô độc.
Cô không thích những buổi tiệc này. Nhã Tịnh mắc chứng lo âu xã hội nhẹ, cô sợ tiếng ồn, sợ ánh mắt phán xét của những tiền bối lớn, và sợ cả việc phải giả lả cười nói để đổi lấy một cơ hội mong manh. Nhưng người quản lý của cô, chị Lan, đã dặn đi dặn lại: "Nhã Tịnh, em xinh đẹp như thế này mà cứ nhút nhát mãi thì bao giờ mới ngóc đầu lên nổi? Vào đó, ít nhất cũng phải để các nhà đầu tư nhìn thấy cái mặt xinh đẹp này!"
Nhã Tịnh hít một hơi thật sâu, sửa lại tà áo lụa trắng đơn giản rồi bước vào. Nhưng vận rủi dường như luôn đeo bám những kẻ yếu thế. Khi vừa bước qua sảnh chính, cô bị một nữ diễn viên đang vội vã chạy ra vô tình va trúng. Ly rượu vang đỏ trên tay người đó đổ ập xuống chiếc váy trắng của Nhã Tịnh.
"Ơ kìa, cô không có mắt à? Váy của tôi là hàng tài trợ đấy!" Người đó chưa kịp nhìn kỹ đã lớn tiếng mắng mỏ để phủi bay trách nhiệm.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Nhã Tịnh. Cô cúi gục đầu, bàn tay run rẩy cố lau vết rượu đỏ thẫm trên váy nhưng chỉ khiến nó loang rộng hơn, trông như một vết thương rướm máu trên nền vải trắng. Sự xấu hổ tràn trề khiến hốc mắt cô nóng hổi. Cô muốn chạy trốn, muốn biến mất ngay lập tức khỏi sự soi mói này.
Đúng lúc đó, đám đông đột ngột im bặt. Một luồng khí lạnh lẽo nhưng đầy quyền uy lan tỏa.
Nhã Tịnh nhìn thấy một đôi giày da đen bóng loáng dừng lại trước mặt mình. Ngước mắt lên, cô nín thở. Là anh.
Dưới ánh đèn chùm pha lê, mái tóc bạc của Lục Cận Ngôn phát sáng một cách kỳ ảo. Anh đứng đó, cao lớn và xa xăm, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn xoáy vào cô gái đang tội nghiệp đứng giữa vòng vây. Không một lời thông báo, anh cởi chiếc áo vest thủ công đắt giá ra, choàng lên vai Nhã Tịnh.
Chiếc áo còn vương hơi ấm và mùi hương gỗ đàn hương thanh khiết bao bọc lấy cô, che đi vết bẩn xấu xí và cả sự run rẩy của cô.
"Đi theo tôi." Anh chỉ buông nhẹ ba chữ, giọng trầm thấp như tiếng đàn cello vang lên giữa đêm vắng.
Nhã Tịnh như bị thôi miên, cô lảo đảo bước theo bóng lưng cao lớn ấy, để lại sau lưng những tiếng xì xào kinh ngạc. Ra đến hành lang vắng người dẫn ra bãi xe, cô mới dám lí nhí, giọng run run:
"Lục... Lục tiền bối, áo của anh... sẽ bị bẩn mất."
Lục Cận Ngôn dừng bước, xoay người lại. Dưới ánh sáng mờ ảo của hành lang, mái tóc bạc của anh trông dịu dàng hơn hẳn. Anh nhìn cô gái nhỏ bé chỉ đứng đến ngực mình, đôi mắt anh thoáng hiện một tia cảm xúc phức tạp mà Nhã Tịnh không thể đọc hiểu.
"Nhã Tịnh." Anh gọi tên cô.
Cô giật mình, đôi mắt trà tròn xoe đầy kinh ngạc: "Anh... anh biết tên em sao?"
Lục Cận Ngôn không trả lời trực tiếp. Anh đưa tay chỉnh lại cổ áo vest đang khoác trên vai cô, ngón tay vô tình lướt qua làn da cổ trắng ngần khiến cô khẽ rùng mình.
"Đừng sợ họ. Ở đây, không ai có quyền bắt nạt em."
Nói rồi, anh quay người bước về phía chiếc xe hiệu Rolls-Royce đang chờ sẵn. Trước khi cửa xe đóng lại, anh nhìn cô một lần nữa: "Về nhà đi, trời lạnh rồi."
Nhã Tịnh đứng đứng lặng giữa màn mưa, chiếc áo vest của anh vẫn còn đọng lại mùi hương khiến tim cô đập loạn. Cô không biết rằng, trong thế giới của Lục Cận Ngôn, cô không phải là một người lạ. Anh đã nhìn cô diễn qua màn hình giám sát của đạo diễn từ nhiều tháng trước, và trong lòng anh, cô là người duy nhất rực rỡ mà không cần bất kỳ ánh đèn sân khấu nào.