MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChỉ Mình Em Rực RỡChương 2: NHỮNG MẢNH KÝ ỨC

Chỉ Mình Em Rực Rỡ

Chương 2: NHỮNG MẢNH KÝ ỨC

724 từ · ~4 phút đọc

Đêm đó, Nhã Tịnh không tài nào chợp mắt được. Cô nằm trong căn hộ thuê nhỏ hẹp ở ngoại ô, tay ôm khư khư chiếc áo vest màu đen của Lục Cận Ngôn. Chiếc áo quá rộng so với thân hình gầy gò của cô, nhưng nó giống như một pháo đài bảo vệ cô khỏi những ác mộng về sự ghẻ lạnh của giới giải trí.

Cô khẽ chạm vào lớp vải thượng hạng, trong đầu bỗng hiện lên một cái tên: "Hạ Nhiên".

Đó là bí mật mà Nhã Tịnh chôn giấu suốt mười năm. Năm đó, cô là một cô bé nhút nhát ở một thị trấn nhỏ phía Nam. Cạnh nhà cô có một thiếu niên có mái tóc bạc lạ lùng, luôn bị đám trẻ con trong xóm gọi là "quái vật". Cậu ấy ít nói, ánh mắt luôn chứa đựng sự cô độc đến đáng sợ. Nhưng chỉ có Nhã Tịnh biết, cậu ấy đã từng thức trắng đêm để tìm con mèo nhỏ bị lạc cho cô, và từng đứng chắn trước mặt cô khi cô bị bọn trẻ khác trêu chọc.

Cậu ấy tên là Hạ Nhiên. Sau đó, gia đình cậu ấy chuyển đi, và cô cũng mất liên lạc từ đó.

Năm năm trước, khi Lục Cận Ngôn lần đầu xuất hiện trên màn ảnh với mái tóc bạc tự nhiên và vẻ ngoài thoát tục, Nhã Tịnh đã ngây người trước tivi. Dù khuôn mặt đã trưởng thành, dù khí chất đã thay đổi hoàn toàn, nhưng ánh mắt ấy... cô không thể lầm được. Đó là lý do cô dốc hết sức mình thi vào trường điện ảnh, chỉ để được đứng gần anh thêm một chút.

Nhưng anh là Ảnh đế vạn người mê, còn cô chỉ là một hạt cát. Cô chưa bao giờ dám nghĩ anh sẽ nhớ ra mình.

Sáng hôm sau, Nhã Tịnh cẩn thận mang áo ra tiệm giặt là cao cấp nhất, dặn đi dặn lại nhân viên phải bảo quản cực kỳ cẩn thận. Cô dùng hết số tiền lương ít ỏi của tháng này chỉ để giặt sạch một chiếc áo.

Trong khi đó, tại văn phòng của công ty giải trí Thịnh Thế, Lục Cận Ngôn đang ngồi xem kịch bản mới. Trợ lý của anh, Tiểu Vương, rón rén bước vào:

"Lục ca, chiếc áo vest tối qua... anh thật sự cho cô gái tuyến ba đó mượn sao? Các mặt báo đang loạn hết cả lên rồi."

Lục Cận Ngôn không ngẩng đầu, ngón tay dài gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ: "Kệ họ. Bảo bộ phận quan hệ công chúng đừng can thiệp, cũng đừng để ai làm phiền cô ấy."

Tiểu Vương ngạc nhiên đến mức suýt rơi cả điện thoại. Lục Cận Ngôn vốn là người ghét scandal nhất, sao hôm nay lại dung túng như vậy?

"Nhưng... cô ấy là ai mà anh lại quan tâm thế?"

Lục Cận Ngôn lúc này mới ngẩng lên, mái tóc bạc rủ xuống che bớt một phần đôi mắt sâu thẳm. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi những tòa nhà chọc trời đang mờ đi trong sương mù.

"Cô ấy là người duy nhất không gọi tôi là quái vật." Anh lẩm bẩm, âm thanh nhỏ đến mức Tiểu Vương không nghe rõ.

Chiều hôm đó, Nhã Tịnh nhận được một cuộc điện thoại từ một số lạ. Giọng nói ở đầu dây bên kia khiến cô suýt nữa làm rơi chiếc điện thoại:

"Nhã Tịnh, là tôi, Lục Cận Ngôn."

"Tiền bối... em... em đã giặt xong áo rồi, em nên gửi trả anh ở đâu ạ?" Cô lắp bắp, tim đập như đánh trống.

"Tối nay tôi có buổi chụp hình ở studio gần căn hộ của em. 8 giờ, em mang qua đó được không?"

Nhã Tịnh ngẩn người. Sao anh lại biết cô sống ở đâu? Nhưng sự lo lắng nhanh chóng bị lấn át bởi sự hồi hộp. Cô vội vàng vào phòng tắm, nhìn mình trong gương. Gương mặt cô nhợt nhạt, đôi mắt hơi quầng thâm vì thiếu ngủ. Cô quyết định trang điểm nhẹ một chút, điều mà cô rất hiếm khi làm khi không đi diễn.

Tình yêu thầm kín mười năm, giống như một mầm cây nhỏ bé bị vùi lấp dưới lớp đất lạnh, cuối cùng cũng bắt đầu cảm nhận được ánh nắng đầu tiên.