Đúng 8 giờ tối, Nhã Tịnh có mặt tại studio "Ánh Sáng". Đây là nơi thường xuyên diễn ra những buổi chụp hình cho các tạp chí thời trang hàng đầu thế giới. Nhã Tịnh ôm chiếc túi giấy đựng áo vest, đứng tần ngần trước cửa. Cô nhìn xuống bộ quần áo của mình – một chiếc quần jean đơn giản và áo thun dài tay, bỗng cảm thấy mình thật lạc lõng giữa nơi xa hoa này.
"Cô tìm ai?" Một nhân viên bảo vệ hỏi với vẻ mặt không mấy thân thiện.
"Dạ, tôi tìm... anh Lục Cận Ngôn."
Người bảo vệ nhìn cô từ đầu đến chân bằng ánh mắt nghi ngại, nhưng ngay lúc đó, trợ lý Tiểu Vương đã chạy ra: "Cô Nhã đúng không? Mời vào, Lục ca đang chờ."
Bên trong studio, không khí vô cùng bận rộn. Ánh đèn flash chớp liên hồi. Giữa trung tâm sân khấu, Lục Cận Ngôn đang đứng dưới phông nền màu xám khói. Hôm nay anh mặc một chiếc sơ mi đen lụa, hờ hững mở hai cúc trên cùng, để lộ xương quai xanh tinh xảo. Mái tóc bạc của anh được vuốt ngược ra sau, để lộ vầng trán cao và đôi lông mày sắc lẹm.
Nhã Tịnh đứng nép vào một góc tối, chăm chú nhìn anh. Khi đứng trước ống kính, Lục Cận Ngôn không còn là người đàn ông có chút dịu dàng tối qua, mà là một vị vương tử lạnh lùng, cao ngạo. Mỗi cử động của anh, mỗi cái liếc mắt đều khiến những người có mặt tại đó phải nín thở.
Đột nhiên, Lục Cận Ngôn hướng mắt về phía góc tối nơi cô đang đứng. Ánh mắt hai người giao nhau trong không trung. Tim Nhã Tịnh hẫng một nhịp, cô vội cúi đầu xuống, đôi tai đỏ ửng.
"Nghỉ 15 phút!" Lục Cận Ngôn đột ngột lên tiếng, dù buổi chụp đang ở cao trào.
Anh bước xuống bục, đi thẳng về phía Nhã Tịnh. Những nhân viên trong studio bắt đầu tò mò nhìn theo. Một Ảnh đế chưa bao giờ để ý đến ai ngoài công việc, nay lại chủ động tiến tới chỗ một cô gái ăn mặc giản dị.
"Đến rồi à?" Anh dừng lại trước mặt cô, giọng nói đã dịu đi nhiều.
"Dạ, áo của anh đây ạ." Nhã Tịnh đưa túi giấy bằng cả hai tay, đầu vẫn không dám ngẩng lên cao.
Lục Cận Ngôn nhận lấy chiếc túi, nhưng anh không đưa cho trợ lý mà tự tay cầm lấy. Anh nhìn mái tóc đen dài của cô, rồi nhìn xuống đôi bàn tay nhỏ bé đang đan vào nhau vì lo lắng.
"Đã ăn tối chưa?" Anh hỏi một câu chẳng liên quan gì đến chiếc áo.
"Dạ... em ăn rồi." Nhã Tịnh nói dối. Cô thực sự đã quá lo lắng đến mức chẳng nuốt nổi thứ gì.
"Em nói dối tệ lắm." Lục Cận Ngôn khẽ cười, một nụ cười rất nhạt nhưng đủ để khiến cả studio như bừng sáng. "Tiểu Vương, đặt hai phần cơm từ nhà hàng dưới lầu mang lên phòng nghỉ."
"Tiền bối, không cần đâu ạ, em phải về ngay..." Nhã Tịnh hoảng hốt xua tay.
"Nhã Tịnh, coi như là trả công em đã giặt áo cho tôi. Được không?"
Câu hỏi của anh mang theo một chút khẩn cầu rất nhỏ, khiến Nhã Tịnh không cách nào từ chối. Cô đi theo anh vào phòng nghỉ riêng. Trong không gian yên tĩnh chỉ có hai người, mùi hương gỗ đàn hương lại bao vây lấy cô.
Lục Cận Ngôn ngồi xuống ghế sofa, ra hiệu cho cô ngồi đối diện. Anh nhìn cô, ánh mắt mang theo sự dò xét nhưng không hề ác ý.
"Tại sao lại vào giới giải trí? Tính cách của em... không hợp với nơi này."
Nhã Tịnh nắm chặt gấu áo, khẽ đáp: "Vì em muốn... tìm một người."
"Tìm được chưa?"
Nhã Tịnh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh dưới mái tóc bạc kim rực rỡ ấy. Cô muốn nói "Em tìm thấy rồi", nhưng sự nhút nhát đã giữ lời nói lại nơi cổ họng.
"Em cũng không biết nữa. Có lẽ người đó đã quên em rồi."
Lục Cận Ngôn im lặng hồi lâu. Anh với tay lấy một chai nước suối, vặn nắp rồi đưa cho cô. Hành động tự nhiên ấy khiến Nhã Tịnh cảm thấy ấm áp vô cùng.
"Nếu là tôi, tôi sẽ không quên." Anh nói, giọng nói kiên định như một lời hứa.
Nhã Tịnh không biết rằng, lúc này trong lòng Lục Cận Ngôn đang dậy sóng. Anh nhớ về cô bé năm xưa đã khóc nức nở khi thấy anh bị thương, nhớ về người duy nhất đã nắm lấy tay anh và nói: "Tóc của anh đẹp lắm, giống như những vì sao vậy."
Tình cảm của họ lúc này giống như một ly trà mới pha, hơi nóng bắt đầu tỏa ra, nhưng vị ngọt vẫn còn đang đợi thời gian để ngấm vào từng tế bào.