Sau buổi tối ở studio, cuộc sống của Nhã Tịnh dường như có một sự thay đổi ngầm mà chính cô cũng không nhận ra. Sáng hôm sau, khi cô đang loay hoay với bát mì tôm trong căn hộ thuê, điện thoại của chị Lan – người quản lý – gọi đến với âm lượng suýt làm nổ màng nhĩ.
"Nhã Tịnh! Em trúng số rồi! Em có biết bộ phim điện ảnh 'Vết Sẹo Thời Gian' của đạo diễn Vương không? Họ vừa gọi điện chỉ đích danh em đến thử vai nữ phụ thứ ba!"
Nhã Tịnh sững sờ, sợi mì tuột khỏi đũa. Đạo diễn Vương là "quái kiệt" của làng điện ảnh, phim của ông là tấm vé vàng để bước lên hàng sao. Một diễn viên tuyến mười tám như cô, thường ngày chỉ được đóng vai quần chúng không lời thoại, sao có thể lọt vào mắt xanh của ông?
"Chị Lan... chị có nhầm không? Em còn chưa bao giờ gửi hồ sơ cho đoàn phim đó."
"Nhầm cái gì mà nhầm! Họ nói có người tiến cử em. 2 giờ chiều nay, có mặt tại cao ốc Thịnh Thế. Ăn mặc cho tử tế vào, đừng có diện mấy cái đồ sinh viên đó nữa!"
Nhã Tịnh cúp máy, tim đập thình thịch. Cao ốc Thịnh Thế? Đó chẳng phải là trụ sở công ty quản lý của Lục Cận Ngôn sao? Một ý nghĩ xẹt qua đầu khiến cô rùng mình: Liệu có phải là anh?
Cô chọn một chiếc váy xanh nhạt trang nhã, mái tóc đen được tết gọn gàng phía sau. Khi đứng trước tòa nhà kính chọc trời của Thịnh Thế, Nhã Tịnh cảm thấy mình nhỏ bé như một chú kiến. Cô bước vào phòng thử vai, nơi có hàng chục cô gái xinh đẹp, ăn mặc sành điệu đang ngồi chờ. Ai nấy đều toát ra vẻ tự tin, khác hẳn với sự rụt rè của cô.
"Số 27, Nhã Tịnh!"
Cô bước vào phòng. Ngồi ở bàn giám khảo là đạo diễn Vương nghiêm nghị và... Lục Cận Ngôn. Anh vẫn với mái tóc bạc kim rực rỡ ấy, nhưng hôm nay anh đeo một chiếc kính gọng vàng thanh mảnh, trông tri thức và xa cách hơn thường lệ. Anh không nhìn cô, chỉ lật giật xấp tài liệu trên bàn.
"Bắt đầu đi. Phân đoạn nhân vật Thanh Xuân phát hiện mình bị phản bội." Đạo diễn Vương lạnh lùng ra lệnh.
Đây là một cảnh đòi hỏi nội tâm cực kỳ phức tạp. Không được gào thét, phải thể hiện sự tan vỡ qua ánh mắt. Nhã Tịnh nhắm mắt lại, hít một hơi sâu. Cô quên đi căn phòng đầy người, quên đi sự hiện diện của Ảnh đế. Cô hóa thân thành cô gái nghèo bị người yêu lừa dối. Đôi mắt trà vốn dĩ trong veo bỗng chốc phủ một tầng sương mù, khóe môi khẽ run rẩy, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má nhưng cô không lau đi, mà chỉ cười khổ một tiếng.
Sự im lặng bao trùm căn phòng. Khi cô thoát vai, đạo diễn Vương gật đầu tán thưởng: "Ánh mắt rất tốt. Rất có hồn."
Lục Cận Ngôn lúc này mới ngẩng lên. Qua lớp kính, ánh mắt anh chạm vào đôi mắt vẫn còn đỏ hoe của cô. Anh đặt cây bút xuống, thản nhiên nói: "Kỹ thuật còn non, nhưng cảm xúc là thật. Có thể đào tạo."
Chỉ một câu nói của anh đã định đoạt số phận của cô. Nhã Tịnh ra về trong trạng thái mơ màng. Chiều tối hôm đó, cô nhận được tin nhắn từ một số máy quen thuộc: “Diễn tốt lắm. Đừng khóc nữa, mắt sẽ sưng.”
Nhã Tịnh ôm điện thoại vào lòng, gương mặt nóng bừng. Anh không chỉ giúp cô có cơ hội thử vai, mà còn âm thầm quan sát cô. Sự quan tâm này giống như một liều thuốc độc ngọt ngào, khiến cô vừa sợ hãi vừa khao khát. Cô biết mình và anh cách nhau cả một dải ngân hà, nhưng sao anh lại cứ hết lần này đến lần khác bước vào thế giới nhỏ bé của cô?