Việc Nhã Tịnh nhận được vai diễn trong phim của đạo diễn Vương nhanh chóng gây xôn xao trong giới. Đặc biệt là những diễn viên cùng công ty với cô, họ bắt đầu thêu dệt những câu chuyện không hay.
Ngày đầu tiên gia nhập đoàn phim, Nhã Tịnh đã cảm nhận được sự ghẻ lạnh. Vai nữ phụ thứ hai là Lâm Giai – một tiểu hoa đán đang lên, vốn nổi tiếng là chảnh chọe. Lâm Giai cực kỳ khó chịu khi thấy một kẻ vô danh như Nhã Tịnh lại được đóng chung với Lục Cận Ngôn.
"Cảnh 12: Thanh Xuân bị chị gái tát. Chuẩn bị!" Tiếng loa của trợ lý đạo diễn vang lên.
Trong cảnh này, nhân vật của Lâm Giai sẽ tát Nhã Tịnh vì tội "dám trèo cao". Theo quy tắc, các diễn viên thường sẽ tát giả, dùng góc máy để đánh lừa khán giả. Nhưng khi bắt đầu bấm máy, Lâm Giai đột ngột thay đổi.
Chát!
Một tiếng động khô khốc vang lên. Nhã Tịnh ngã nhào xuống đất, một bên má lập tức sưng đỏ, đau rát đến tận xương tủy. Cả đoàn phim sững sờ.
"Xin lỗi đạo diễn, tôi nhập tâm quá. Hay là làm lại một lần nữa nhé? Tôi thấy góc vừa rồi chưa đẹp lắm." Lâm Giai thản nhiên nói, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng nhìn Nhã Tịnh.
Nhã Tịnh nén đau, đứng dậy cúi đầu: "Không sao, tôi làm lại được." Cô không muốn vì mình mà đoàn phim bị chậm trễ.
Lần thứ hai, lần thứ ba... Lâm Giai cố tình làm sai lời thoại để được tát Nhã Tịnh thêm vài lần nữa. Khóe môi Nhã Tịnh đã rướm máu, đầu óc cô choáng váng nhưng vẫn cố gắng đứng vững.
"Dừng lại!"
Một giọng nói lạnh như băng tuyết vang lên từ phía sau khu vực quan sát. Lục Cận Ngôn bước ra, mái tóc bạc của anh dưới ánh nắng mặt trời trông như một lưỡi kiếm sắc bén. Anh đi thẳng đến chỗ Nhã Tịnh, không màng đến hàng chục ống kính đang hướng về mình, anh nâng cằm cô lên, nhìn vết thương trên mặt cô với vẻ mặt vô cùng đáng sợ.
"Lục ca... em chỉ muốn cảnh quay chân thực hơn thôi..." Lâm Giai lắp bắp, sự tự tin lúc nãy biến mất sạch sành sanh.
Lục Cận Ngôn không nhìn Lâm Giai lấy một cái, anh quay sang đạo diễn Vương: "Vương đạo, nếu diễn viên không biết kiểm soát lực tay thì tốt nhất nên dùng diễn viên đóng thế. Hoặc là... thay người đi."
Câu nói "thay người" khiến cả phim trường lạnh toát. Lục Cận Ngôn có quyền lực đó. Anh là nhà đầu tư lớn nhất của bộ phim này dưới danh nghĩa công ty cá nhân.
"Lục tiền bối, em không sao, thật sự không sao..." Nhã Tịnh lo lắng nắm lấy tay áo anh, giọng cô run rẩy vì sợ anh vì mình mà đắc tội với người khác.
Lục Cận Ngôn nhìn bàn tay nhỏ bé đang bấu chặt lấy mình, cơn giận trong mắt anh dịu lại một chút nhưng giọng nói vẫn đầy áp lực: "Em là diễn viên, không phải bao cát. Đi theo tôi."
Anh kéo cô vào phòng hóa trang riêng của mình, đóng sầm cửa lại. Anh ấn cô ngồi xuống ghế, lấy túi đá từ tủ lạnh nhỏ ra, bọc vào khăn rồi nhẹ nhàng áp lên má cô.
"Sao lại ngốc thế? Cô ta đánh em, em không biết tránh à?"
"Đó là công việc mà..." Nhã Tịnh lý nhí, đôi mắt trà long lanh hơi nước. "Em không muốn mọi người nói em đỏng đảnh."
Lục Cận Ngôn thở dài, một hơi thở mang theo sự bất lực và xót xa. Anh cúi thấp người xuống, nhìn thẳng vào mắt cô: "Ở trước mặt tôi, em có quyền đỏng đảnh. Nhớ kỹ điều đó."
Nhã Tịnh ngẩn người. Câu nói này quá đỗi dung túng, quá đỗi mập mờ. Cô cảm nhận được trái tim mình đang đập điên cuồng, dường như nó sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh là Ảnh đế tóc bạc vạn người mê, còn cô chỉ là một nhành cỏ dại. Sự bảo vệ này, cô có tư cách để nhận sao?