Sau sự cố "cái tát", Lâm Giai không dám gây khó dễ cho Nhã Tịnh nữa. Thậm chí cô ta còn phải chủ động mang quà đến xin lỗi. Nhã Tịnh biết, tất cả là nhờ cái bóng quá lớn của Lục Cận Ngôn.
Tối hôm đó, đoàn phim kết thúc cảnh quay muộn tại một ngôi làng cổ ở ngoại ô. Xe của công ty Nhã Tịnh bị hỏng giữa đường, chị Lan lại bận xử lý việc cho nghệ sĩ khác nên không thể đến đón cô. Nhã Tịnh đứng bên đường vắng, nhìn màn đêm bao trùm, trong lòng dấy lên sự sợ hãi.
Bíp bíp.
Một chiếc xe SUV màu đen sang trọng dừng lại trước mặt cô. Cửa kính hạ xuống, lộ ra gương mặt hoàn mỹ và mái tóc bạc đặc trưng.
"Lên xe."
Nhã Tịnh ngần ngại: "Nhưng... như vậy không tiện lắm, ngộ nhỡ có paparazzi..."
"Khu vực này đã được phong tỏa, không có ai đâu. Đừng để tôi phải nói lần thứ hai." Lục Cận Ngôn kiên nhẫn nhìn cô.
Nhã Tịnh đành rụt rè mở cửa ghế phụ. Bên trong xe có mùi hương gỗ quen thuộc, hơi ấm từ máy sưởi khiến cô thư giãn hơn một chút. Trên đường đi, cả hai đều im lặng. Nhã Tịnh thi thoảng lén nhìn góc nghiêng của anh. Dưới ánh đèn đường mờ ảo, mái tóc bạc của anh trông thật huyền bí.
"Lục tiền bối... tại sao anh lại tốt với em như vậy?" Cô lấy hết can đảm để hỏi câu hỏi đã giày vò mình suốt mấy ngày qua.
Lục Cận Ngôn xoay vô lăng, xe rẽ vào một con đường vắng vẻ hơn. Anh không trả lời ngay, mà hỏi ngược lại: "Em thực sự không nhớ gì sao?"
"Dạ?" Nhã Tịnh ngơ ngác.
"Mười năm trước, ở thị trấn Thanh Vân. Em từng cứu một con mèo bị kẹt trên cây, sau đó chính em cũng không xuống được và phải khóc nhè chờ người đến cứu."
Nhã Tịnh há hốc mồm, ký ức tuổi thơ ùa về như thác đổ. "Làm sao anh biết? Chuyện đó... chỉ có em và..." Cô khựng lại, đôi mắt mở to hết cỡ. "Anh... anh là Hạ Nhiên?"
Lục Cận Ngôn khẽ mỉm cười, một nụ cười mang theo sự hoài niệm sâu sắc. "Cuối cùng cũng nhớ ra rồi sao, thỏ con?"
Nhã Tịnh cảm thấy cả thế giới của mình như đảo lộn. Cậu thiếu niên tóc bạc năm nào bị mọi người hắt hủi, người mà cô luôn mang theo trong ký ức như một báu vật, giờ đây chính là Ảnh đế cao cao tại thượng đang ngồi cạnh cô.
"Nhưng... tên của anh..."
"Sau khi rời đi, tôi đổi tên theo họ mẹ. Lục Cận Ngôn là tên mới, còn Hạ Nhiên... là người đã hứa sẽ trở nên mạnh mẽ để bảo vệ em."
Nhã Tịnh xúc động đến mức không nói nên lời. Hóa ra, không phải cô là người duy nhất theo đuổi ánh sáng. Mà ánh sáng ấy cũng đã luôn dõi theo cô, chờ đợi cô suốt mười năm dài đằng đẵng.
"Tiền bối... em..."
"Suỵt." Lục Cận Ngôn đưa một ngón tay lên môi, ra hiệu cho cô im lặng. "Bây giờ chúng ta là đồng nghiệp. Những chuyện khác, hãy để thời gian trả lời. Hiện tại, việc của em là chữa khỏi vết thương trên mặt và diễn thật tốt. Đừng để tôi mất mặt, được không?"
Nhã Tịnh gật đầu thật mạnh, nước mắt hạnh phúc trào ra. Cô không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng ít nhất vào lúc này, cô biết mình không còn cô đơn trong showbiz khắc nghiệt này nữa.