Sau đêm biết được bí mật về cái tên Hạ Nhiên, Nhã Tịnh dường như rơi vào một cơn mơ không muốn tỉnh. Mỗi lần nhìn thấy Lục Cận Ngôn trên phim trường, trái tim cô lại lỡ nhịp. Anh vẫn là một Ảnh đế tóc bạc lạnh lùng trước ống kính, nhưng thỉnh thoảng, khi chỉ có hai người, ánh mắt anh nhìn cô lại chứa đựng một sự dịu dàng mà không ai khác có được.
Tuy nhiên, giới giải trí không phải là một câu chuyện cổ tích màu hồng. Khi đoàn phim "Vết Sẹo Thời Gian" công bố dàn diễn viên chính thức, cái tên Nhã Tịnh đứng cạnh Lục Cận Ngôn đã ngay lập tức tạo nên một làn sóng tranh cãi dữ dội trên mạng xã hội.
“Nhã Tịnh là ai? Tại sao một diễn viên tuyến mười tám lại được đóng vai quan trọng như vậy cạnh Lục thần?” “Chắc chắn là có chống lưng rồi. Nhìn gương mặt đó xem, trông thì ngây thơ nhưng chắc không vừa đâu.” “Đừng để cô ta làm bẩn bộ phim của Ảnh đế!”
Những bình luận ác ý tràn ngập trên Weibo. Nhã Tịnh ngồi trong góc phòng thay đồ, đôi bàn tay run rẩy nắm chặt chiếc điện thoại. Cô đã biết trước điều này sẽ xảy ra, nhưng khi đối mặt trực tiếp, cảm giác bị cả thế giới quay lưng vẫn khiến cô đau lòng đến mức khó thở. Cô tự hỏi, liệu mình có thực sự đang kéo chân anh xuống hay không?
"Đừng xem nữa."
Một bàn tay to lớn, khớp xương rõ ràng che lấy màn hình điện thoại của cô. Lục Cận Ngôn không biết đã đứng sau lưng cô từ lúc nào. Anh vẫn mặc bộ trang phục của nhân vật, mái tóc bạc được đánh rối một cách nghệ thuật, toát lên vẻ phong trần.
"Tiền bối..." Nhã Tịnh ngước lên, đôi mắt đỏ hoe như chú thỏ con bị lạc.
"Trong giới này, cách duy nhất để bắt họ ngậm miệng là dùng thực lực. Em có khóc cả ngày cũng không thay đổi được gì." Giọng anh nghiêm khắc, nhưng hành động lại trái ngược hoàn toàn khi anh đưa cho cô một hộp sữa ấm. "Uống đi, rồi ra diễn tập cảnh tối nay."
Cảnh tối nay là một trong những phân đoạn quan trọng nhất: Cuộc chia tay dưới mưa của hai nhân vật chính. Đây là lúc Nhã Tịnh phải thể hiện sự bùng nổ về cảm xúc. Nếu cô diễn không tốt, những lời chỉ trích ngoài kia sẽ càng có cớ để vùi dập cô.
Phim trường về đêm được bố trí hệ thống mưa nhân tạo. Dưới làn nước xối xả, Nhã Tịnh đứng đối diện với Lục Cận Ngôn. Anh nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự thất vọng của nhân vật, nhưng sâu trong đó, Nhã Tịnh thấy được sự khích lệ.
"Diễn cho tốt vào. Đừng để tôi phải hối hận vì đã chờ em mười năm." Anh thì thầm vào tai cô khi lướt qua để chuẩn bị vào vị trí.
Câu nói ấy như một liều thuốc kích thích. Nhã Tịnh rùng mình. Cô không thể để anh thất vọng. Cô không thể để người đã luôn dõi theo mình phải xấu hổ.
"Diễn! Bắt đầu!" Tiếng hô của đạo diễn Vương vang lên.
Nhã Tịnh lao vào màn mưa, cô nắm lấy vạt áo của Lục Cận Ngôn, giọng nghẹn ngào, uất ức đến tận cùng. Cô không còn là Nhã Tịnh nhút nhát nữa, cô là Thanh Xuân – cô gái đã dâng hiến cả tuổi trẻ nhưng cuối cùng lại bị bỏ rơi. Từng câu thoại, từng tiếng nấc cụt của cô đều khiến cả đoàn phim lặng đi. Lục Cận Ngôn phối hợp cực kỳ ăn ý, anh đẩy cô ra nhưng bàn tay lại khẽ run lên, thể hiện sự giằng xé nội tâm mãnh liệt.
Khi đạo diễn hô "Cắt!", Nhã Tịnh vẫn chưa thoát được vai. Cô ngồi bệt xuống đất, nức nở dưới làn mưa lạnh lẽo. Lục Cận Ngôn là người đầu tiên chạy đến, anh không ngại áo quần ướt đẫm mà ôm trọn lấy cô vào lòng, che chắn cho cô khỏi những ánh mắt tò mò.
"Tốt lắm, em làm tốt lắm rồi." Anh vỗ nhẹ vào lưng cô, hơi ấm từ lồng ngực anh xuyên qua lớp áo ướt, sưởi ấm trái tim đang lạnh giá của cô.
Đạo diễn Vương đứng từ xa gật đầu tâm đắc: "Cái con bé này, quả thực không giống với mọi người. Nó có một sức bật rất đáng sợ."
Tối hôm đó, trên bảng hot search, đoạn clip ngắn về cảnh quay dưới mưa bị rò rỉ (thực chất là do Lục Cận Ngôn ngầm cho phép trợ lý tung ra) đã làm xoay chuyển dư luận. Người ta bắt đầu tò mò về "cô gái có đôi mắt biết khóc" này. Nhã Tịnh bắt đầu bước những bước đầu tiên trên con đường trở thành một vì sao, nhưng cô biết, vì sao này rực rỡ được là nhờ có ánh mặt trời mang tên Lục Cận Ngôn luôn âm thầm phía sau.