Chỉ Mình Em Rực Rỡ

Chương 8: SỰ CỐ TRONG BUỔI LIVESTREAM

616 từ · ~4 phút đọc

Nhờ hiệu ứng từ cảnh quay dưới mưa, danh tiếng của Nhã Tịnh tăng lên đáng kể. Công ty quản lý quyết định tổ chức một buổi livestream để cô giao lưu với người hâm mộ và quảng bá cho bộ phim. Đây là thử thách cực lớn đối với một người mắc chứng ngại giao tiếp như cô.

Tại căn phòng livestream được bài trí đơn giản, Nhã Tịnh ngồi trước ống kính, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng, thanh thuần. Lượng người xem tăng vọt từ vài nghìn lên đến hơn mười vạn trong vòng vài phút.

"Chào... chào mọi người, mình là Nhã Tịnh." Cô ngượng ngùng vẫy tay, nụ cười hơi cứng nhắc.

Các câu hỏi ban đầu khá nhẹ nhàng, nhưng sau đó, một nhóm antifan bắt đầu vào công kích bằng những câu hỏi hóc búa: “Nghe nói cô dùng 'vốn tự có' để được Lục Ảnh đế nâng đỡ?” “Tóc của Lục thần là bạc tự nhiên, còn cô chắc là 'nhuộm' tâm hồn mình đen tối để trèo cao hả?” “Nhã Tịnh, sao cô không dám trả lời về mối quan hệ với Lục Cận Ngôn?”

Nhã Tịnh lúng túng, gương mặt trắng bệch. Cô cố gắng giữ bình tĩnh nhưng giọng nói bắt đầu run rẩy: "Mối quan hệ của mình và tiền bối Lục... chỉ là hậu bối và tiền bối thôi. Anh ấy là người thầy mà mình rất kính trọng..."

Đúng lúc đó, một tài khoản có tích xanh, mang cái tên chói lóa "Lục Cận Ngôn" đột ngột tiến vào phòng livestream. Cả màn hình nổ tung với những dải quà tặng đắt giá nhất ứng dụng.

Lục Cận Ngôn để lại một bình luận ngắn gọn nhưng đầy uy lực: “Tôi đang xem. Ai có thắc mắc gì về việc tôi nâng đỡ em ấy, có thể hỏi trực tiếp tôi ở đây.”

Cả phòng livestream im bặt trong vài giây, sau đó là những tiếng gào thét của các fan hâm mộ. Nhã Tịnh trố mắt nhìn màn hình, không tin nổi vào mắt mình. Anh đang công khai bảo vệ cô sao? Giữa lúc nhạy cảm này?

"Tiền... tiền bối, sao anh lại ở đây?" Cô vô thức gọi tên anh qua màn hình.

Lục Cận Ngôn trả lời bằng một dòng tin nhắn khác: “Nhắc em uống nước thôi. Đừng quá căng thẳng, em diễn tốt, người ta mới ghen tị.”

Buổi livestream kết thúc trong sự bùng nổ của truyền thông. Hành động của Lục Cận Ngôn được cho là "sự bao che của đàn anh", nhưng đối với Nhã Tịnh, đó là một sự cứu rỗi. Sau khi tắt máy, cô nhận được điện thoại từ anh.

"Sợ không?" Giọng anh trầm thấp, có chút ý cười.

"Em... em sợ sẽ làm ảnh hưởng đến danh tiếng của anh. Fan của anh sẽ ghét em lắm."

"Họ không ghét em, họ chỉ chưa kịp yêu em thôi." Lục Cận Ngôn dừng lại một chút, rồi nói thêm: "Nhã Tịnh, giới giải trí này rất tàn khốc. Nếu em không tự đứng vững, tôi cũng không thể che chở cho em mãi được. Lần sau, hãy mạnh mẽ mà đáp trả, tôi sẽ luôn đứng sau em."

Nhã Tịnh siết chặt điện thoại, nước mắt rơi lã chã. Cô biết anh đang dùng cách của mình để giúp cô trưởng thành. Anh không muốn cô là một bông hoa trong lồng kính, mà muốn cô là một nhành lan dại có thể chống chọi với bão tố. Tình cảm của anh dành cho cô, dường như đã vượt xa sự thương hại hay bảo bọc thông thường, nhưng Nhã Tịnh vẫn không dám thừa nhận, cô sợ mình đang quá ảo tưởng.