MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChỉ Mình Em Rực RỡChương 9: HƯƠNG VỊ CỦA SỰ GẦN GŨI

Chỉ Mình Em Rực Rỡ

Chương 9: HƯƠNG VỊ CỦA SỰ GẦN GŨI

675 từ · ~4 phút đọc

Một tuần sau, đoàn phim di chuyển đến một vùng núi cao để quay những cảnh quay cuối cùng. Thời tiết ở đây rất khắc nghiệt, ban ngày nắng gắt, ban đêm nhiệt độ xuống thấp đột ngột. Nhã Tịnh vốn có thể trạng yếu, lại làm việc quá sức nên cô bắt đầu bị sốt.

Tuy nhiên, vì không muốn làm ảnh hưởng đến tiến độ của mọi người, cô không nói với ai, cứ lẳng lặng uống thuốc giảm đau rồi tiếp tục quay phim.

Trong một cảnh quay ở bìa rừng, Nhã Tịnh phải chạy trốn và ngã xuống một sườn dốc nhỏ. Do đầu óc đang choáng váng vì sốt, cô không kiểm soát được đà ngã và va đầu vào một gốc cây. Nhã Tịnh lịm đi ngay lập tức.

Khi tỉnh lại, cô thấy mình đang nằm trong một căn lều gỗ ấm áp. Bên cạnh là bếp lửa hồng đang cháy tí tách. Một bàn tay mát lạnh đặt lên trán cô, thay một chiếc khăn ướt khác.

"Tỉnh rồi?"

Nhã Tịnh nhìn thấy Lục Cận Ngôn. Anh đã cởi bỏ chiếc áo khoác dày, chỉ mặc một chiếc áo len màu xám đơn giản. Mái tóc bạc của anh rủ xuống trán, trông anh lúc này không còn vẻ xa cách của một ngôi sao, mà giống như một người đàn ông bình thường đang chăm sóc người mình yêu.

"Em... em đang ở đâu ạ?" Giọng cô khản đặc.

"Trong lều của tôi. Đoàn phim đang nghỉ ngơi, em bị sốt cao lắm, bác sĩ đã cho uống thuốc rồi." Anh đỡ cô ngồi dậy, đưa một bát cháo nóng cho cô. "Ăn một chút đi."

Nhã Tịnh ngại ngùng nhận lấy bát cháo. "Em xin lỗi, lại làm phiền anh rồi."

"Nhã Tịnh." Lục Cận Ngôn đột nhiên gọi tên cô bằng giọng nghiêm túc. "Em coi thường mạng sống của mình đến vậy sao? Nếu hôm nay không phải tôi thấy em ngã, thì em định nằm đó đến bao giờ?"

Nhã Tịnh cúi đầu, nước mắt rơi vào bát cháo. "Em chỉ không muốn mọi người nói em yếu đuối... Em không muốn là gánh nặng của anh."

Lục Cận Ngôn khẽ thở dài, anh ngồi xuống cạnh cô trên chiếc giường nhỏ hẹp. Khoảng cách gần đến mức cô có thể nghe thấy nhịp tim của anh. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt cô.

"Em chưa bao giờ là gánh nặng. Nhớ kỹ, với tôi, em là điều quý giá nhất ở đây."

Không gian trong lều gỗ bỗng trở nên vô cùng yên tĩnh, chỉ còn tiếng lửa cháy. Nhã Tịnh cảm nhận được hơi ấm lan tỏa từ bàn tay anh. Trong cơn sốt mê man, cô bỗng trở nên bạo dạn hơn thường ngày. Cô khẽ tựa đầu vào vai anh, cảm nhận mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc.

Lục Cận Ngôn hơi khựng lại, nhưng sau đó anh không đẩy cô ra mà vòng tay qua, ôm lấy bả vai gầy guộc của cô. Hai người cứ thế ngồi yên lặng giữa vùng núi rừng hoang vắng.

Lúc này, giữa họ vẫn chưa có lời tỏ tình chính thức. Nhã Tịnh vẫn nghĩ anh chỉ đang thương hại một cô em hàng xóm cũ, còn Lục Cận Ngôn thì đang cố nén tình cảm bùng nổ trong lòng mình để không làm cô sợ hãi. Nhưng trong thâm tâm cả hai, mầm mống của tình yêu đã bắt đầu đâm chồi, mạnh mẽ và kiên cường như những loài hoa dại trên đỉnh núi này.

"Ngủ một lát đi, tôi ở đây với em." Anh thì thầm, nụ hôn khẽ đặt lên đỉnh đầu cô, nhẹ nhàng như hơi thở.

Nhã Tịnh chìm vào giấc ngủ sâu, trong lòng thầm mong khoảnh khắc này có thể kéo dài mãi mãi. Cô không hề biết rằng, bên ngoài lều, những sóng gió mới của showbiz đang chực chờ ập đến, và mối quan hệ của hai người sẽ sớm bị đẩy vào một thử thách sinh tử.