Sau kỳ nghỉ dưỡng thương ngắn ngủi trong căn lều gỗ của Lục Cận Ngôn, Nhã Tịnh dường như đã lột xác thành một người khác. Sự dịu dàng và những lời khích lệ của anh là liều thuốc chữa lành mọi vết thương lòng. Cô nhận ra rằng, nếu cô cứ mãi yếu đuối, cô sẽ chỉ mãi là người đứng dưới bóng của anh, bị người ta coi là "kẻ bám đuôi". Cô muốn được đứng cạnh anh, rực rỡ theo cách của riêng mình.
Trở lại phim trường, cảnh quay tiếp theo là một phân đoạn đấu trí giữa nhân vật Thanh Xuân (Nhã Tịnh) và một nhà đầu tư hống hách (do một diễn viên kỳ cựu đóng). Đây là cảnh quay đòi hỏi sự sắc sảo, không còn là vẻ nhút nhát thường thấy.
"Nhã Tịnh, em ổn chứ? Nếu mệt thì chúng ta lùi lại." Đạo diễn Vương lo lắng nhìn sắc mặt vẫn còn hơi xanh của cô.
Nhã Tịnh mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin mà trước đây cô chưa từng có: "Đạo diễn, em sẵn sàng rồi."
Cô bước vào ống kính, ánh mắt vốn dĩ dịu dàng bỗng chốc trở nên sắc lạnh, từng câu thoại nhả ra đều đặn, đanh thép nhưng vẫn giữ được khí chất cao quý của một cô gái có lòng tự trọng. Cả đoàn phim nín thở theo dõi. Lục Cận Ngôn ngồi ở khu vực kỹ thuật, đôi mắt đen sâu thẳm không rời khỏi cô một giây nào. Anh khẽ nhếch môi – thỏ con của anh cuối cùng cũng đã mọc nanh vuốt rồi.
"Cắt! Hoàn hảo!" Đạo diễn Vương đứng bật dậy vỗ tay.
Buổi tối hôm đó, khi đang tẩy trang, Nhã Tịnh nhận được một món quà nặc danh gửi đến phòng mình. Đó là một đôi giày cao gót màu bạc, đính kim cương li ti, thanh thoát và lộng lẫy. Bên trong có một mảnh giấy nhỏ với nét chữ rồng bay phượng múa: "Đôi giày này sẽ cùng em bước lên đỉnh vinh quang. Đừng sợ ngã, vì tôi luôn ở phía sau."
Nhã Tịnh không cần đoán cũng biết là ai. Cô xỏ chân vào đôi giày, đứng trước gương. Cô thấy mình không còn là cô gái nhỏ bé luôn cúi đầu lén lút nhìn theo bóng lưng của "vị thần" tóc bạc nữa. Cô đang dần trở thành một diễn viên thực thụ.
Tuy nhiên, sự thăng tiến nhanh chóng của cô cũng kéo theo những rắc rối mới. Công ty quản lý của Nhã Tịnh – một công ty nhỏ vốn chẳng coi trọng cô – nay lại bắt đầu muốn lợi dụng danh tiếng của cô để lôi kéo các hợp đồng quảng cáo rẻ tiền.
"Nhã Tịnh, tối nay đi ăn với tổng giám đốc Trương của bên mỹ phẩm X đi. Đây là cơ hội lớn đấy!" Chị Lan hớn hở gọi điện.
Nhã Tịnh nhíu mày. Cô biết "đi ăn" ở đây nghĩa là gì. Trong giới này, những bữa tiệc rượu như thế luôn ẩn chứa những quy tắc ngầm bẩn thỉu.
"Chị Lan, em đã nói là em không tiếp khách ngoài giờ làm việc. Em chỉ muốn tập trung quay phim."
"Em tưởng em có Lục Cận Ngôn chống lưng là muốn làm gì thì làm sao? Hợp đồng vẫn còn trong tay công ty, em không đi là vi phạm đấy!" Giọng chị Lan trở nên gay gắt.
Nhã Tịnh cúp máy, lòng nặng trĩu. Cô không muốn làm phiền Lục Cận Ngôn thêm nữa. Anh đã giúp cô quá nhiều, cô phải tự mình giải quyết chuyện này. Nhưng cô không biết rằng, mọi động thái của cô đều nằm trong tầm mắt của Ảnh đế.