MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChỉ Mình Em Rực RỡChương 12: NHỮNG RUNG ĐỘNG THẦM KÍN

Chỉ Mình Em Rực Rỡ

Chương 12: NHỮNG RUNG ĐỘNG THẦM KÍN

699 từ · ~4 phút đọc

Sau sự việc ở bữa tiệc rượu, Lục Cận Ngôn đã trực tiếp dùng quyền lực để ép công ty quản lý cũ phải giải phóng hợp đồng cho Nhã Tịnh mà không phải bồi thường một đồng nào. Anh đưa cô về đầu quân cho studio riêng của mình. Từ đây, Nhã Tịnh chính thức trở thành "người nhà" của Lục Cận Ngôn theo đúng nghĩa đen.

Làm việc tại studio của anh, Nhã Tịnh được đối đãi như một công chúa. Cô có đội ngũ trang điểm riêng, quản lý riêng và đặc biệt là căn phòng nghỉ của cô nằm ngay sát phòng của Lục Cận Ngôn.

Một buổi chiều mưa dầm, không có lịch quay, Nhã Tịnh ngồi trong phòng đọc kịch bản. Tiếng gõ cửa vang lên, và Lục Cận Ngôn bước vào với hai ly chocolate nóng.

"Nghỉ ngơi chút đi. Đọc nhiều quá sẽ mỏi mắt đấy." Anh đặt ly nước lên bàn, rồi tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế sofa bên cạnh cô.

"Cảm ơn anh, Cận Ngôn." Nhã Tịnh đã bắt đầu gọi tên anh thay vì "tiền bối", dù thỉnh thoảng cô vẫn còn hơi ngượng ngùng.

Họ ngồi cạnh nhau, ánh đèn vàng ấm áp lan tỏa khắp căn phòng. Không khí yên bình đến mức Nhã Tịnh có thể nghe thấy tiếng hơi thở của anh. Cô chợt nhớ lại mười năm trước, khi họ còn là những đứa trẻ ở thị trấn Thanh Vân.

"Hạ Nhiên... à không, Cận Ngôn. Tại sao mười năm qua anh không tìm em sớm hơn?" Cô đánh bạo hỏi.

Lục Cận Ngôn nhìn vào làn khói trắng bốc lên từ ly chocolate, ánh mắt trở nên xa xăm: "Tôi đã tìm. Nhưng lúc đó tôi chưa đủ mạnh mẽ. Tôi muốn khi đứng trước mặt em, tôi không còn là thằng nhóc tóc bạc bị người ta ném đá, mà là một người có thể cho em cả thế giới."

Nhã Tịnh cảm động sâu sắc. Hóa ra anh đã âm thầm nỗ lực vì cô suốt bấy nhiêu năm.

"Nhưng em đâu cần cả thế giới. Em chỉ cần..." Cô định nói "Em chỉ cần anh", nhưng lại đỏ mặt cúi đầu xuống.

Lục Cận Ngôn khẽ cười, anh vươn tay ra, nhẹ nhàng vuốt tóc cô. Ngón tay anh lướt qua vành tai cô, tạo nên một luồng điện tê dại. "Em chỉ cần gì? Nói tôi nghe."

Nhã Tịnh cảm thấy tim mình đập loạn nhịp. Cô ngước mắt lên, và lần đầu tiên, cô nhìn thấy hình bóng mình phản chiếu rõ nét trong đôi mắt đen láy của anh. Khoảng cách giữa họ lúc này chỉ còn vài centimet.

Đúng lúc đó, điện thoại của Lục Cận Ngôn vang lên. Là cuộc gọi từ gia đình anh ở phương Nam. Sắc mặt anh bỗng chốc trầm xuống, sự lạnh lùng lại hiện về.

"Tôi biết rồi. Tôi sẽ không về đâu." Anh nói ngắn gọn rồi cúp máy.

Nhã Tịnh lo lắng: "Có chuyện gì sao anh?"

Lục Cận Ngôn nhìn cô, trong mắt thoáng hiện vẻ lo âu: "Gia đình tôi muốn tôi kết hôn chính trị với con gái của tập đoàn Hoa Thị. Họ bắt đầu gây áp lực rồi."

Nhã Tịnh cảm thấy như có một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng. Đúng rồi, anh là người của gia tộc lớn, cuộc sống của anh không chỉ có phim ảnh và cô. Những rào cản về giai cấp, môn đăng hộ đối bắt đầu hiện rõ mồn một.

"Vậy... anh tính sao?" Giọng cô nhỏ dần.

Lục Cận Ngôn nắm lấy tay cô, siết chặt: "Tôi đã nói rồi, đời này tôi chỉ chọn người mình muốn chọn. Nhã Tịnh, em có tin tôi không?"

Nhã Tịnh nhìn vào đôi mắt kiên định của anh, dù trong lòng đầy sợ hãi về tương lai, cô vẫn khẽ gật đầu. Cô biết, cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Tình yêu của họ như mầm cây đang vươn lên giữa khe đá, dù gian nan nhưng đầy sức sống. Tuy nhiên, để thực sự nói ra lời yêu và vượt qua được sự ngăn cản của gia tộc họ Lục, họ vẫn còn một đoạn đường rất dài phía trước.