Sau cuộc điện thoại đầy căng thẳng của Lục Cận Ngôn với gia đình, bầu không khí giữa hai người dường như có một lớp sương mù bao phủ. Nhã Tịnh là một cô gái nhạy cảm, cô hiểu rằng tình cảm chớm nở này không chỉ là chuyện của hai người. Lục Cận Ngôn là ánh mặt trời, nhưng đứng sau ánh mặt trời ấy là cả một gia tộc họ Lục khổng lồ với những quy tắc hà khắc.
Sáng hôm sau, khi Nhã Tịnh đến phim trường, cô bất ngờ thấy một người phụ nữ sang trọng đang ngồi ở vị trí của đạo diễn Vương. Bà ta mặc bộ sườn xám thêu tay tinh xảo, cổ đeo chuỗi ngọc trai sáng bóng, khí chất toát ra sự quyền quý nhưng lạnh lùng. Đó là bà Lục – mẹ của Lục Cận Ngôn.
"Cô là Nhã Tịnh?" Bà Lục hạ tờ kịch bản xuống, ánh mắt sắc như dao cau quét qua người cô.
Nhã Tịnh cảm thấy sống lưng lạnh toát, nhưng cô vẫn cố giữ lễ phép cúi chào: "Dạ, chào bác. Cháu là Nhã Tịnh ạ."
"Nhìn cũng thanh tú, nhưng giới giải trí này không thiếu những gương mặt như thế này." Bà Lục thản nhiên nói, giọng nói không cao nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy. "Cận Ngôn vì cô mà làm loạn với gia đình, thậm chí còn đòi thu mua cả một công ty mỹ phẩm chỉ để trút giận cho cô. Cô có biết mình đang là gánh nặng cho sự nghiệp của nó không?"
Nhã Tịnh siết chặt nắm tay, lòng đau nhói. Cô không ngờ những việc Lục Cận Ngôn làm cho cô lại khiến anh phải chịu áp lực lớn từ gia đình đến thế.
"Cháu... cháu không biết những chuyện đó. Cháu chỉ muốn đóng tốt bộ phim của mình thôi ạ."
"Đóng phim?" Bà Lục cười khẩy. "Cô nghĩ mình có thể đóng phim yên ổn khi đối đầu với họ Lục sao? Nghe bảo cô là trẻ mồ côi, lớn lên ở thị trấn nhỏ. Những người như cô, tốt nhất nên biết vị trí của mình ở đâu. Đừng để đến lúc Cận Ngôn chán ghét cô, lúc đó cô sẽ chẳng còn gì cả."
Đúng lúc đó, Lục Cận Ngôn bước vào. Nhìn thấy mẹ mình đang đứng trước mặt Nhã Tịnh, đôi lông mày của anh nhíu chặt lại. Anh sải bước đến, chắn giữa hai người, mái tóc bạc rủ xuống che đi ánh mắt đang bùng lên ngọn lửa giận dữ.
"Mẹ đến đây làm gì?" Giọng anh trầm xuống, đầy vẻ cảnh cáo.
"Mẹ chỉ đến xem 'người quen' của con thôi. Cận Ngôn, con đừng quên hôn ước với tiểu thư nhà họ Hoa. Đó mới là người có thể giúp con đứng vững ở đỉnh cao này." Bà Lục không hề nao núng.
Lục Cận Ngôn nắm lấy tay Nhã Tịnh, đôi bàn tay anh to lớn và ấm áp, bao trọn lấy bàn tay đang run rẩy của cô. Anh nhìn thẳng vào mắt mẹ mình, từng chữ thốt ra đều đanh thép:
"Con không cần ai giúp để đứng ở đỉnh cao. Đỉnh cao đó, con tự mình leo lên được. Còn Nhã Tịnh, cô ấy không phải là 'người quen', cô ấy là người duy nhất con quan tâm. Mẹ đừng làm phiền cô ấy nữa, nếu không con sẽ không ngại công khai mọi chuyện ngay bây giờ đâu."
Bà Lục tái mặt vì giận, bà không ngờ đứa con trai vốn luôn điềm đạm lại có thể vì một cô gái nhỏ bé mà đối đầu với mình như vậy. Bà hừ lạnh một tiếng rồi rời đi, nhưng ánh mắt trước khi đi vẫn tràn đầy sự thù ghét dành cho Nhã Tịnh.
Khi mẹ anh đi khuất, Lục Cận Ngôn quay lại nhìn Nhã Tịnh. Thấy mắt cô rơm rớm, anh khẽ thở dài, đưa tay lau đi giọt nước mắt sắp rơi.
"Đừng nghe những gì bà ấy nói. Tôi đã nói rồi, có tôi ở đây, không ai có thể đuổi em đi được."
Nhã Tịnh nhìn anh, trong lòng vừa ấm áp vừa lo sợ. Cô biết, giông bão chỉ mới bắt đầu. Cô không muốn anh vì mình mà mất đi tất cả. Đêm đó, cô thức trắng để học kịch bản. Cô thầm thề rằng mình phải trở nên thật xuất sắc, xuất sắc đến mức không ai có thể nói cô không xứng đáng đứng cạnh anh.