…..anh còn cười được sao...mọi chuyện cũng tại anh hết cả, say thì về nhà ngủ đi... TRỜI ƠI… sao mà nhè lúc quan trọng của cả cuộc đời tôi mà anh ở đâu nhảy vô phá đám vậy hả!!???.
Anh thấy chàng trai này thật buồn cười, cậu ta đến để mắng anh nhưng sao anh nghe như cậu đang than thở với anh thì đúng hơn, những lời trách móc đáng yêu, điều đó thật dễ thương, thế là không nhịn nỗi anh cứ mĩm cười mãi đễ mặc cho cậu nói.
Nói một thôi không thấy anh phản ứng gì mà cứ cười mãi cậu thở dài.
- Thôi tôi về đây, tôi nói xong rồi.
- Xong rồi à, cậu không đòi tôi bồi thường sao?
- Không tôi không dính dáng đến anh nửa là tốt hơn, cho đến bây giờ những điều tệ hại đến với tôi toàn từ anh mà ra, tốt nhất là đừng dính đến anh nữa là hơn.
- Nhưng nếu tôi có thể giúp cậu thì sao, tôi nghe nảy giờ thì thấy cậu cần có chỗ thực tập là quan trọng nhất phải không. Tôi có thể giới thiệu cho cậu, cậu nói đi cậu học ngành nào?
Cậu lưỡng lự.. anh tiếp lời
- Không phải có chỗ thực tập là cậu sẽ nhanh chóng tốt nghiệp đúng thời hạn...
……
- Sẽ đỡ tốn thêm chi phí học hành...
……
- Nhanh chóng tìm được công việc tốt...
…….
- Cuối cùng là nhanh chóng kiếm được tiền..
Và cuối cùng cậu cũng nghe bùi tai.. ( bị dụ mất rồi)
- Tôi học để trở thành đầu bếp.
Một lần nữa cậu làm anh ngạc nhiên..
- Có gì mà anh tỏ ra ngạc nhiên giữ vậy, nam đầu bếp đầy ra đó thôi.
- Không phải, chỉ là tôi cũng thích nghề đầu bếp vậy là hợp nhau đây, cậu để tôi giúp là phải rồi.
- Tôi đã bảo không nhận của anh gì nữa mà..
-Giờ không chỉ là cảm ơn cậu nửa mà vì tôi không thể làm ngơ để một đầu bếp tài năng bị mai một vì tôi được.
- Sao lại biết tôi tài hay không được?
- Tôi nói là không sai đâu, cậu cứ tin tôi đi. Tôi sẽ giới thiệu nơi cho cậu thực tập, cậu làm giỏi biết đâu người ta nhận cậu luôn thì sao.
…..thấy cậu có về không muốn nhận sự giúp đỡ anh bối thêm.
- Tôi bảo đảm là nơi tốt, còn việc cậu làm tốt hay không có được giữ lại hay không còn phải do năng lực và biểu hiện của cậu nữa. cậu hài lòng chưa?
Cậu gật gật đầu..
Thấy cậu xuôi xuôi anh đứng lên..gọi người làm trong nhà dặn dò vài câu..
- Bây giờ cũng gần bửa trưa rồi cậu ở lại dùng bửa với tôi luôn?.
- Không cần đâu, tôi không phiền anh.
- Không được, tôi đã dặn đầu bếp chuẩn bị rồi, cậu nếm thử xem đầu bếp của tôi thế nào, đồng ý chứ.?!
Thấy cậu không trả lời anh đẩy ly nước đến gần cậu. Cậu uống nước đi, hay ta đi tham quan một vòng chờ họ chuẩn bị.
- Tùy anh.
Anh đưa cậu đi tham quan quanh nhà, phòng trong phòng ngoài, cậu chợt hỏi.
- Anh không biết gì về tôi mà dám để tôi vào tận trong nhà sao.
- Không sao, tôi biết cậu là người lương thiện mà. Tôi cũng rất thích cậu, tuy ta biết nhau trong một dịp không mấy hay ho nhưng biết đâu cũng là duyên phận, tôi muốn kết bạn với cậu, cậu đồng ý không?
- Kết bạn với một người mới quen biết à, anh cũng lạ đời thật đấy, kết bạn với tôi anh chẵng có ích lợi gì đâu?
- Có chứ mai này tôi có một đầu bếp làm nhiều món ngon cho tôi ăn.
- Lại càng khó tin, anh thuê cả đầu bếp riêng thì có món gì mà anh không mua được, cần gì đầu bếp mới ra nghề như tôi.
- Không phải đâu, món của bạn bè nấu có cả tình cảm, sự quan tâm dĩ nhiên sẽ ngon hơn.
- Anh thật quái dị._ nói vậy nhưng tim cậu bỗng đập rộn ràng_ “cái gì mà tình cảm, cái gì mà quan tâm, nếu biết mình quan tâm đôi môi anh ta hôn ngọt ngào như thế nào không biết anh ta có đủ can đảm nói mấy lời vừa rồi không nữa”.
Cậu trai này anh cảm thấy vô cùng dễ thương, không phải anh chẳng biết gì về cậu, qua chuyện cái nhẫn anh đã được báo cáo chi tiết về cậu, từ gia thế đến công việc, anh chỉ giả vờ như không biết thôi.
Anh không có em trai, cậu nhóc này như thằng em bướng bỉnh mà cậu muốn chìu chuộng nâng đỡ, đọc qua báo cáo lý lịch cậu anh cũng khâm phục sự nỗ lực của cậu trong cuộc sống, hôm nay gặp mặt thử lòng cậu một chút thấy cậu dễ thương ngay thẳng anh quyết định đỡ đầu cho cậu.
Chị giúp việc đến báo bửa trưa đã dọn xong. anh dẫn cậu đến bàn ăn. Một bữa khá thịnh soạn, cậu nhận xét.
-Tôi là Vũ Phong chắc cậu biết.
- Vâng,
- Tôi ba mươi mốt tuổi.
- Trông anh trẻ hơn tuổi.
- Cám ơn cậu khen. Còn cậu?
Cậu chợt ngẩn đầu nhìn anh, từ khi bước vào nhà cậu chưa tự giới thiệu mình với chủ nhà, vậy mà còn ngồi ăn chung nửa chứ. Mà không lẽ anh ta cũng không hỏi ông luật sư đó là ai đã giữ nhẫn của anh ta sao?
- Tôi tên Tùng.
....
- Tôi hai mươi mốt tuổi..
….
- Tôi nhỏ hơn anh những mười tuổi...anh bằng tuổi ông chú tôi ở quê.
Anh cười, nụ cười tinh ranh
- Nhưng em đừng gọi tôi bằng chú nhé, tôi thích có một cậu em hơn là thằng cháu.
Nghe anh gọi cậu bằng em ngọt sớt làm trái tim cậu lỗi hết mấy nhịp, cậu chống chế
- Tôi thành em anh bao giờ thế..?
- Chưa thì bây giờ bắt đầu..
- Thôi tôi làm sao dám làm em anh chứ, một kẻ chạy đi cầu hôn tôi bây giờ lại anh anh em em, không biết tôi bị người ta nói tôi biến thái tới cỡ nào nữa đây.
- Em không cần lo, đã bảo chuyện hôm trước là do hiểu lầm mà, anh không có sở thích đó đâu, thật đó.. anh chẳng làm gì em đâu.. rồi mọi người sẽ hiểu thôi mà.
Nghe vậy đáng ra cậu phải vui mừng nhưng sao trong lòng nghe nhoi nhói, cậu hy vọng gì chăng, hay do anh ta đối xử ân cần với cậu mà cậy đã nuôi chút hy vọng.
Dùng xong bữa cơm trưa, anh mời cậu uống tách trà.
- Em cầm giấy giới thiệu của anh tới gặp anh Ngọc trưởng phòng nhân sự, anh ta sẽ sắp xếp cho em làm việc.
- Chỉ đơn giản vậy thôi hả.
- Ừ không có gì phải lo lắng, gặp khó khăn gì cứ tới tìm anh đừng ngại ngùng gì hết biết không.
- Em biết rồi, cám ơn anh.
Nghe trong lòng có gì cứ buồn buồn cậu cáo từ ra về, anh cố gắng giữ cậu lại chơi vẫn không được, cho xe đưa cậu về cậu cũng từ chối nên đành tiễn cậu tới cửa.
Cầm giấy giới thiệu của anh, về trường cậu xin giấy giới thiệu của trường nữa là đủ. Cậu không còn nhiều thời gian, tạm gác mấy chuyện buồn vẫn vơ đang thâm nhập trái tim cậu cậu lo chuyện cấp bách trước mắt, tìm chỗ ở mới, tìm việc làm khác để sống.