Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái hiên căn nhà cổ ở ngoại ô như những tiếng gõ nhịp của thời gian, đều đặn và khô khốc. Trong gian phòng khách mịt mờ khói nhang, Diệp Chi ngồi bất động trên ghế trường kỷ, đôi mắt ráo hoảnh nhìn vào di ảnh của Phong. Anh đi đã được bốn mươi chín ngày, nhưng mùi gỗ tùng và hương hoa cúc trắng dường như vẫn còn quẩn quanh, đặc quánh trong không khí, bóp nghẹt lá phổi của cô.
Tiếng lạch cạch của ổ khóa vang lên. Cánh cửa gỗ nặng nề đẩy vào, mang theo một luồng gió lạnh buốt và hơi nước ẩm ướt. Vũ bước vào, chiếc áo khoác đen ướt đẫm dán chặt vào bờ vai rộng. Cậu không bật điện, chỉ lẳng lặng tháo giày, để lại những vệt nước dài trên sàn gỗ.
"Sao chị không bật đèn?" Giọng Vũ khàn đặc, trầm thấp, vang lên trong không gian tĩnh mịch khiến Chi khẽ giật mình.
"Tôi quen rồi. Ánh sáng khiến mắt tôi đau." Chi trả lời, giọng mỏng manh như sương khói.
Vũ tiến lại gần, đứng cách cô một khoảng vừa đủ nhưng Chi vẫn cảm nhận được hơi lạnh tỏa ra từ cơ thể cậu. Cậu em chồng của cô, người có gương mặt giống Phong đến tám phần, nhưng góc hàm lại cương nghị hơn và đôi mắt thì luôn chứa đựng một nỗi u uất khó đoán. Vũ cúi xuống, bàn tay to lớn, hơi thô ráp của một kiến trúc sư chạm vào vai cô, ý định chỉ là để trấn an, nhưng làn da Chi khẽ run lên dưới lớp áo lụa mỏng.
"Chị nên đi nghỉ đi. Cứ ngồi đây mãi, anh ấy cũng không sống lại được."
Chi ngước mắt lên. Trong bóng tối lờ mờ, gương mặt Vũ nhòa đi, chỉ còn lại sống mũi cao thẳng và bờ môi hơi mím lại. Một khoảnh khắc tàn nhẫn của tâm trí khiến cô lầm tưởng. Cô vươn tay ra, những ngón tay gầy guộc run rẩy chạm vào gấu áo ướt sũng của Vũ, rồi bất chợt siết chặt.
"Vũ... sao em lại về muộn thế?"
Vũ khựng lại. Cậu biết cô đang nhìn mình nhưng lại gọi tên một bóng ma. Hơi nóng từ bàn tay Chi truyền qua lớp vải ướt, chạm vào da thịt cậu như một dòng điện chạy dọc sống lưng. Vũ không lùi lại, trái lại, cậu tiến thêm một bước, thu hẹp khoảng cách đến mức Chi có thể ngửi thấy mùi thuốc lá nồng nàn quyện với mùi nước mưa trên người cậu – một mùi hương hoang dại, khác hẳn với mùi xà phòng thanh sạch của Phong ngày trước.
"Tôi không phải là anh ấy, Chi ạ."
Vũ thầm thì, giọng nói chứa đựng một sự kìm nén đau đớn. Cậu đưa tay lên, định gỡ tay cô ra, nhưng khi đầu ngón tay chạm vào mu bàn tay mềm mại, mát lạnh của chị dâu, một thứ bản năng nguyên thủy bỗng trỗi dậy. Thay vì đẩy ra, Vũ lại nắm chặt lấy tay cô, kéo cô đứng dậy.
Trong không gian chật hẹp của bóng tối và tiếng mưa, hơi thở của họ bắt đầu dồn dập và giao thoa. Chi không đẩy cậu ra, cô tham luyến hơi ấm đàn ông này, dù biết đó là tội lỗi, là vực thẳm. Đêm nay, nỗi cô đơn đã chiến thắng lý trí, và trong mắt Vũ, hình bóng người chị dâu thanh khiết bỗng trở nên rực cháy, thiêu đốt mọi rào cản đạo đức mà cậu đã cố công xây dựng bấy lâu nay.
Tiếng mưa ngoài kia bỗng nhiên lớn hơn, như muốn che lấp đi nhịp tim đang đập loạn xạ của hai con người đang đứng quá gần nhau trong căn nhà của một người quá cố.