Sự im lặng bao trùm sau câu khẳng định của Vũ không làm Chi tỉnh táo lại, ngược lại, nó như một liều thuốc độc ngấm dần vào mạch máu. Bàn tay Vũ vẫn nắm chặt lấy tay cô, nóng hổi và đầy áp lực. Chi cảm thấy mình như một kẻ đuối nước, dù biết đó là một nhành gai nhưng vẫn muốn bám víu lấy để không bị nhấn chìm bởi hư vô.
Vũ buông tay Chi ra, nhưng không lùi lại. Cậu đưa tay lên cổ áo, chậm rãi tháo chiếc cà vạt đen vướng víu rồi ném đại xuống chiếc ghế sofa. Động tác của cậu mang theo vẻ bất cần và một chút gì đó nguy hiểm.
"Chị đang nhìn ai? Nhìn tôi, hay nhìn cái bóng của anh trai tôi?"
Vũ hỏi, bước thêm một bước khiến Chi phải lùi lại cho đến khi lưng cô chạm vào mép bàn gỗ lạnh lẽo. Khoảng cách giữa họ bây giờ chỉ tính bằng centimet. Chi ngước nhìn cậu, hơi thở cô run rẩy phả vào lồng ngực vững chãi của Vũ. Cô muốn đẩy cậu ra, muốn tát vào gương mặt ngông cuồng đó, nhưng đôi tay cô lại yếu ớt tỳ lên vai cậu, cảm nhận rõ rệt những thớ cơ đang căng cứng dưới lớp áo sơ mi ướt.
"Vũ... em quá đáng rồi."
"Tôi quá đáng, hay chị đang tự lừa dối mình?" Vũ cúi thấp đầu, đôi môi cậu gần như chạm vào vành tai cô. "Anh ấy đi rồi, Chi ạ. Anh ấy sẽ không bao giờ về để ôm chị trong những đêm mưa như thế này nữa đâu."
Lời nói của Vũ như một nhát dao rạch thẳng vào vết thương lòng chưa kịp khép miệng của Chi. Cô nấc nghẹn, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Ngay lập tức, ngón tay cái của Vũ vươn tới, gạt đi giọt lệ ấy. Nhưng thay vì sự an ủi đơn thuần, ngón tay cậu nán lại trên môi cô quá lâu, lướt nhẹ qua cánh môi mọng đang run rẩy.
Sự va chạm ấy bùng lên một tia lửa điện. Bản năng của một người đàn ông đã thầm thương trộm nhớ người phụ nữ này từ trước khi cô trở thành "chị dâu" khiến Vũ mất đi sự điềm tĩnh thường ngày. Cậu cúi xuống, không phải một nụ hôn nồng cháy, mà là một sự chiếm hữu lặng lẽ lên hõm cổ của Chi.
Chi khẽ rên rỉ, một âm thanh nhỏ bé nhưng đủ để phá tan mọi hàng rào đạo đức cuối cùng. Cô cảm thấy da thịt mình như bốc cháy nơi môi cậu chạm vào. Mùi thuốc lá và hơi thở nóng hổi của Vũ khiến cô choáng váng. Trong một khoảnh khắc mất kiểm soát, đôi tay Chi luồn vào mái tóc còn ẩm nước mưa của Vũ, kéo cậu lại gần hơn.
Căn phòng khách vẫn tối, chỉ có ánh sáng le lói từ chiếc đèn đường ngoài xa hắt qua màn mưa, soi rõ hai bóng người đang quấn lấy nhau trong một tư thế đầy tội lỗi. Dưới chân họ, di ảnh của Phong vẫn nằm đó trên bàn thờ, lặng lẽ và lạnh lẽo.
"Đừng..." Chi thốt lên một tiếng yếu ớt khi bàn tay Vũ bắt đầu luồn vào sau gáy cô, kéo sát cơ thể hai người lại với nhau.
"Chị thực sự muốn tôi dừng lại sao?" Vũ thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy dụ hoặc.
Chi không trả lời được. Cô chỉ thấy tim mình đập liên hồi như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Sự phản bội này quá lớn, nhưng hơi ấm này lại quá chân thực. Trong bóng tối, họ không còn là chị dâu và em chồng, chỉ còn là hai linh hồn cô độc đang bấu víu lấy nhau để trốn chạy khỏi nỗi đau và sự trống trải đến tận cùng.