Câu hỏi của Vũ như một sợi dây thừng thắt chặt lấy chút lý trí cuối cùng của Chi. Cô không thể trả lời, vì mọi lời nói lúc này đều trở nên giả dối. Trong khoảng không chật hẹp giữa hai cơ thể, chỉ còn nghe thấy tiếng vải cọ xát và tiếng nhịp tim đập loạn nhịp, dồn dập như tiếng trống trận.
Vũ không đợi câu trả lời. Cậu xoay người Chi lại, ép cô vào mặt bàn gỗ cứng nhắc. Sự lạnh lẽo của mặt bàn đối lập hoàn toàn với lồng ngực nóng như lửa đốt của người đàn ông phía sau. Chi nhắm nghiền mắt, đầu ngón tay bấu chặt vào mép bàn đến trắng bệch. Cô cảm nhận được hơi thở của Vũ phả sát bên gáy, nóng hổi và gấp gáp.
Bàn tay Vũ không dừng lại, nó trượt từ eo cô lên phía trên, từng ngón tay như mang theo dòng điện khiến da thịt Chi biểu tình trong sự run rẩy. Mỗi nơi cậu chạm vào đều để lại một cảm giác cháy bỏng, khiến cô vừa sợ hãi vừa khao khát một sự lấp đầy.
"Nhìn em đi, Chi." Vũ khàn giọng, lần này cậu không gọi cô là "chị". "Nhìn xem người đang ở bên chị lúc này là ai."
Chi run rẩy mở mắt, nhìn thấy bóng dáng hai người phản chiếu mờ ảo trên mặt kính của tủ đứng đối diện. Trong bóng tối, trông họ như một thực thể duy nhất, một khối u uất và đầy dục vọng. Cô thấy mình yếu đuối dựa vào vòng tay cậu, thấy đôi môi Vũ vùi sâu vào làn da trắng ngần của mình. Một cảm giác tội lỗi khủng khiếp trào dâng, nhưng ngay sau đó là một làn sóng khoái cảm lạ lẫm cuốn phăng tất cả.
"Vũ... làm ơn..."
Tiếng van xin của cô vỡ vụn. Cô không biết mình đang xin cậu dừng lại, hay xin cậu hãy mang cô đi thật xa khỏi nỗi đau này. Vũ xoay mặt cô lại, đặt lên môi cô một nụ hôn mãnh liệt. Nó không có sự dịu dàng, che chở như Phong, mà mang theo sự chiếm hữu, thèm khát và cả nỗi hận thù của một người đã phải đứng trong bóng tối quá lâu.
Nụ hôn vị mưa và vị đắng của sự phản bội khiến Chi nghẹt thở. Cô thấy mình như rơi xuống một vực sâu không đáy, nơi mà định kiến, đạo đức và cả hình bóng của người chồng quá cố đều trở nên nhạt nhòa. Trong cơn mê muội, cô vòng tay qua cổ Vũ, đáp trả lại sự nồng nhiệt ấy bằng một sự tuyệt vọng đến cùng cực.
Đêm hôm đó, căn nhà gỗ không còn lạnh lẽo bởi hơi thở của người chết, mà nó run lên bởi hơi ấm tội lỗi của sự sống. Những chiếc áo rơi rụng trên sàn nhà hòa cùng tiếng mưa gầm rú ngoài kia như muốn che giấu đi một bí mật kinh hoàng.
Khi ánh chớp lóe lên ngoài cửa sổ, soi sáng căn phòng trong một tích tắc, người ta chỉ kịp thấy hai bóng người quấn chặt lấy nhau, không tách rời, như thể nếu buông ra, họ sẽ ngay lập tức tan biến vào hư không.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mù của vùng ngoại ô, Chi giật mình tỉnh dậy. Cô thấy mình nằm trên giường, tấm chăn lụa đắp ngang ngực, và bên cạnh... chỗ ngồi của Vũ đã lạnh ngắt từ lâu. Chỉ còn lại mùi thuốc lá thoang thoảng trên gối và một tờ giấy nhỏ để lại trên bàn trang điểm với nét chữ cứng cáp:
"Em xuống bếp nấu cháo cho chị. Đừng chạy trốn, vì chúng ta đều không còn đường lui nữa rồi."
Chi nhìn tờ giấy, cảm giác nhục nhã và trống rỗng bủa vây. Cô nhìn lên bức ảnh thờ của Phong, ánh mắt anh vẫn dịu dàng như thế, nhưng giờ đây đối với cô, nó lại trở thành một sự trừng phạt cay nghiệt nhất.