MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiếm Đoạt Chị DâuChương 4

Chiếm Đoạt Chị Dâu

Chương 4

778 từ · ~4 phút đọc

Chi ngồi thẫn thờ trước gương, đôi bàn tay run rẩy cài lại từng chiếc cúc áo sơ mi cao cổ, như thể làm vậy là có thể che đậy đi những vết đỏ ám muội và cả nỗi nhục nhã đang cào xé tâm can. Mỗi cử động đều khiến cơ thể cô đau nhức, một sự đau nhức chân thực nhắc nhở rằng đêm qua không phải là một giấc chiêm bao tội lỗi.

Dưới nhà, tiếng lạch cạch của bát đĩa vọng lên. Mùi cháo trắng thơm nồng quyện với chút hành lá thanh tao, lẽ ra phải mang lại cảm giác bình yên, nhưng lúc này đối với Chi, nó lại nồng nặc mùi vị của sự phản bội.

Cô bước xuống cầu thang, đôi chân như đeo đá. Vũ đang đứng bên bục bếp, tấm lưng rộng lớn của cậu che khuất ánh nắng ban mai rọi qua cửa sổ. Cậu đã thay một bộ đồ sạch sẽ, tóc vẫn còn hơi ẩm, vẻ phong trần đêm qua đã được thay thế bằng sự điềm tĩnh đến đáng sợ.

Vũ xoay người lại, ánh mắt cậu chạm vào ánh mắt láo liên của Chi. Cậu không hề né tránh, trái lại còn nhìn cô một cách trực diện, sâu hoắm.

"Chị xuống rồi à? Ngồi đi, cháo còn nóng."

Chi ngồi xuống bàn ăn, đầu cúi gằm, hai bàn tay đan chặt vào nhau đặt trên đùi. "Vũ này... chuyện đêm qua... chúng ta không nên..."

"Không nên, hay là chị hối hận?" Vũ ngắt lời cô, giọng cậu lạnh lùng nhưng ẩn chứa một sự rung động không kìm nén được. Cậu đặt bát cháo trước mặt cô, rồi kéo ghế ngồi xuống đối diện, đôi mắt vẫn không rời khỏi gương mặt tái nhợt của chị dâu. "Đừng nói với em về đạo đức hay anh Phong lúc này. Đêm qua, chính chị đã không đẩy em ra."

"Đủ rồi!" Chi ngước lên, đôi mắt đỏ hoe vì uất ức. "Cậu là em trai của anh ấy! Cậu có hiểu mình vừa làm gì không? Nếu người ta biết được, nếu mẹ biết được..."

"Mẹ sẽ không biết, nếu chị không muốn." Vũ vươn tay qua bàn, định chạm vào tay cô nhưng Chi lập tức rụt lại như chạm phải lửa. Cậu thu tay về, cười nhạt. "Anh trai đã để chị lại một mình trong căn nhà lạnh lẽo này suốt ba năm để đi theo đam mê nhiếp ảnh, rồi cuối cùng anh ấy bỏ chị lại mãi mãi. Chị định tôn thờ một bóng ma đến bao giờ?"

"Cậu không có quyền xúc phạm anh ấy!" Chi đứng phắt dậy, định bỏ chạy lên lầu nhưng Vũ đã nhanh hơn.

Cậu đứng bật dậy, sải bước dài chặn cô ngay chân cầu thang. Vũ ép Chi vào tường, hai cánh tay chống mạnh hai bên, giam cầm cô trong l không gian ngột ngạt của chính cậu. Hơi ấm từ cơ thể Vũ lại một lần nữa bao vây lấy cô, mùi hương đàn ông mạnh mẽ lấn át cả mùi hương khói nhang còn vương trên tóc Chi.

"Em không xúc phạm anh ấy. Em chỉ đang giành lấy những gì anh ấy đã bỏ rơi." Vũ thầm thì, hơi thở nóng hổi phả lên trán Chi. "Em đã yêu chị từ ngày đầu tiên anh ấy dẫn chị về ra mắt. Chị có biết cảm giác phải gọi người phụ nữ mình khao khát là 'chị dâu' nó khốn nạn thế nào không?"

Chi bàng hoàng nhìn Vũ. Bí mật này quá lớn, nó khiến hơi thở cô nghẹn lại. Trong lúc cô còn đang chao đảo, từ phía cổng nhà, tiếng lách cách của chìa khóa và giọng nói quen thuộc của bà mẹ chồng vang lên:

"Chi ơi, mẹ có mua ít bánh cuốn đây, con dậy chưa..."

Sắc mặt Chi cắt không còn giọt máu. Tim cô như ngừng đập. Bà mẹ chồng có chìa khóa riêng và bà thường đến thăm vào buổi sáng sớm mà không báo trước. Hiện tại, Vũ đang ép cô vào tường trong tư thế đầy ám muội, và trên bàn ăn là hai bát cháo vẫn còn bốc khói.

Vũ nheo mắt, cậu không hề hoảng loạn như Chi. Ngược lại, cậu cúi xuống, đặt một nụ hôn nhanh và bạo liệt lên môi cô trước khi buông ra, thì thầm sát bên tai: "Đừng để lộ sơ hở, nếu chị không muốn cả hai cùng chết."

Chi đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay bấu chặt vào lan can cầu thang, cố gắng lấy lại nhịp thở khi tiếng bước chân của bà mẹ chồng đã tiến vào đến sân.