Thành phố vào mùa mưa luôn mang một vẻ bảng lảng, che giấu những bộn bề dưới ánh đèn neon mờ ảo. Tại quán bar "The Alchemist" – nơi nổi tiếng với những kẻ thích chơi trò trốn tìm với chính mình, Diệp An Nhiên đang xoay nhẹ chiếc ly Martini, đôi mắt sắc sảo lướt qua đám đông.
Cô không đến đây để tìm tình yêu. Cô đến đây để săn lùng "Red Flag".
Series "Bóc trần kẻ thao túng" của cô trên mạng xã hội đang đứng đầu xu hướng, và hôm nay, mục tiêu của cô là kẻ mà tất cả các cô gái trong giới thượng lưu đều khao khát: Thẩm Nhất Hoàn.
"Hồ sơ sạch đến mức đáng sợ," An Nhiên lẩm bẩm. Một luật sư tài ba, chuyên gia gỡ rối những vụ ly hôn nghìn tỷ, chưa một lần vướng scandal, luôn xuất hiện với vẻ ngoài lịch lãm và nụ cười chừng mực. Trong mắt một chuyên gia tâm lý hành vi như cô, sự hoàn hảo này chính là cái bẫy tinh vi nhất.
Cánh cửa gỗ nặng nề của quán bar mở ra. Một luồng khí lạnh tràn vào, mang theo mùi hương của mưa và gỗ đàn hương. Thẩm Nhất Hoàn bước vào, bộ suit xám than ôm sát thân hình cao ráo, đôi kính gọng mảnh che đi sự sắc lạnh trong đôi mắt sâu thẳm. Anh không nhìn quanh, mà bước thẳng về phía góc khuất nơi An Nhiên đang ngồi, như thể anh đã biết trước vị trí của cô từ lâu.
"Chào cô Diệp, có vẻ như tôi đã để cô đợi lâu," giọng nói của anh trầm thấp, mang theo một độ rung nhẹ khiến người nghe dễ dàng mất cảnh giác.
An Nhiên khẽ nhướng mày, nén lại sự ngạc nhiên khi anh gọi đúng tên mình dù đây là lần đầu họ "tình cờ" gặp mặt. Cô mỉm cười, nụ cười được tập luyện kỹ lưỡng để vừa đủ kiêu kỳ, vừa đủ mời gọi: "Luật sư Thẩm có thói quen đọc tâm lý người lạ ngay từ lời chào sao?"
Nhất Hoàn không ngồi xuống ngay. Anh đứng đó, duy trì một khoảng cách vừa đủ để tạo ra áp lực vô hình. Anh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt chậm rãi lướt qua ly Martini của cô rồi dừng lại ở đôi mắt cô.
"Tôi không đọc tâm lý, tôi chỉ quan sát sự thật. Ví dụ như việc cô đã nhìn đồng hồ ba lần trong mười phút qua, nhưng ly rượu vẫn còn đầy. Cô không đợi rượu, cô đang đợi một quân cờ."
An Nhiên cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. Kẻ đi săn bỗng chốc cảm thấy luồng điện từ con mồi ngược dòng về phía mình. Cô khẽ cười nhạt, đặt ly rượu xuống bàn: "Và quân cờ đó đã xuất hiện đúng giờ đấy thôi."
Nhất Hoàn lúc này mới chậm rãi ngồi xuống đối diện cô. Dưới ánh đèn vàng mờ, gương mặt anh càng thêm góc cạnh, đẹp đến mức tàn nhẫn. Anh vẫy tay gọi nhân viên, nhưng không gọi rượu mà là một ly trà nóng.
"Đêm nay mưa lạnh, Martini không hợp với cô đâu. Một người đang tính toán quá nhiều sẽ cần sự tỉnh táo hơn là hơi men."
Sự quan tâm đột ngột này, nếu là một cô gái khác, chắc chắn sẽ thấy ấm lòng. Nhưng với An Nhiên, đó là một tín hiệu đỏ rực. Anh ta đang bắt đầu thiết lập quyền kiểm soát, từ việc cô nên uống gì đến việc cô đang nghĩ gì. Đây chính là kỹ thuật "phủ đầu" điển hình của kẻ thao túng.
"Anh luôn thích làm chủ mọi cuộc đối thoại như vậy sao, anh Thẩm?" An Nhiên chống cằm, ánh mắt không chút né tránh.
Nhất Hoàn hơi nhếch môi, một nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Tôi chỉ thích hiệu quả. Và tôi nghĩ, chúng ta sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian nếu cô thôi không bật máy ghi âm trong túi xách nữa."
Không khí xung quanh như đông cứng lại. An Nhiên cảm nhận rõ hơi thở của mình trở nên nặng nề hơn. Người đàn ông này không chỉ là một Red Flag bình thường, anh ta là một vực thẳm mà bất cứ ai nhìn vào cũng có thể bị nuốt chửng.
Anh vươn tay ra, những ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ theo nhịp điệu đều đặn, như tiếng đếm ngược của một quả bom.
"Trò chơi bắt đầu rồi, An Nhiên. Để xem, ai sẽ là người bị bóc trần trước."
Đêm đó, cơn mưa bên ngoài bắt đầu nặng hạt hơn. Trong không gian đặc quánh của quán bar, cuộc đấu trí đầu tiên đã chính thức khai hỏa. An Nhiên hiểu rằng, cô không chỉ đang đối đầu với một kẻ tồi, mà cô đang đối mặt với một bản ngã khác của chính mình – lý trí, tàn nhẫn và đầy kiêu hãnh.