Ánh sáng ban mai xuyên qua lớp rèm voan mỏng trong căn hộ tối giản của An Nhiên, tạo thành những vệt sáng nhảy múa trên mặt bàn đá. Cô ngồi trước màn hình máy tính, nhìn vào hồ sơ trống rỗng của Thẩm Nhất Hoàn mà cảm thấy một sự hưng phấn kỳ lạ len lỏi trong từng tế bào.
Hôm qua, sau lời thách thức tại quán bar, anh đã để lại một tấm danh thiếp chỉ vỏn vẹn họ tên và một dãy số điện thoại cá nhân. Không chức danh, không địa chỉ văn phòng. Một sự tự tin đến mức ngạo mạn.
Tiếng chuông điện thoại vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Một số lạ.
"Mười giờ sáng, bảo tàng nghệ thuật đương đại. Tôi tin là cô sẽ không từ chối một lời mời mang tính 'khám phá' chứ?"
Giọng nói của Nhất Hoàn vẫn như cũ, điềm tĩnh và có sức nặng như một bản nhạc cổ điển. An Nhiên nhếch môi, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn: "Anh Thẩm, chọn bảo tàng cho buổi hẹn đầu tiên... anh muốn thử thách kiến thức hay muốn quan sát tâm lý tôi qua cách tôi nhìn những bức tranh?"
"Tôi chỉ muốn xem, giữa một rừng những tác phẩm trừu tượng, liệu cô có tìm thấy sự thật nào về tôi không."
Anh cúp máy trước khi cô kịp phản hồi. An Nhiên nhìn vào màn hình điện thoại đã tối đen, khẽ lẩm bẩm: "Tốt thôi, để xem ai mới là người bị đem đi triển lãm."
Mười giờ đúng, An Nhiên xuất hiện tại sảnh bảo tàng trong bộ váy lụa màu xanh rêu thanh lịch, khoác bên ngoài chiếc blazer trắng. Cô chọn lối trang điểm nhẹ nhưng nhấn vào đôi môi đỏ trầm – vũ khí bí mật của một người phụ nữ muốn làm chủ cuộc chơi.
Thẩm Nhất Hoàn đã đứng đó từ bao giờ. Hôm nay anh không mặc suit mà chọn một chiếc áo len cổ lọ màu đen cùng măng-tô dài. Đứng giữa không gian trắng muốt của bảo tàng, anh trông giống như một vết mực đậm sắc sảo, thu hút mọi ánh nhìn nhưng cũng khiến người ta không dám lại gần.
Họ bước đi bên nhau qua những dãy hành lang dài. Nhất Hoàn không hề chủ động cầm tay cô, nhưng anh luôn đi ở phía bên trái, duy trì một khoảng cách vừa đủ để An Nhiên cảm nhận được hơi ấm và mùi hương gỗ quen thuộc.
"Cô nghĩ sao về bức 'Sự im lặng của bóng tối' kia?" Nhất Hoàn dừng lại trước một bức họa khổng lồ chỉ toàn những mảng màu đen và xám chồng chéo.
An Nhiên nheo mắt, vận dụng kỹ năng phân tích hành vi: "Tác giả đang cố che giấu sự hỗn loạn bằng một vẻ ngoài tối giản. Cũng giống như một số người, dùng sự bình tĩnh để che đậy một quá khứ không mấy êm đềm."
Nhất Hoàn khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi có chút ý vị: "Phân tích sắc sảo. Nhưng đôi khi, đen chỉ đơn giản là đen. Người ta cứ thích phức tạp hóa vấn đề để có cảm giác mình đang kiểm soát được nó. Cô Diệp, cô đang quá gồng mình để tìm ra 'Red Flag' của tôi, đến mức cô quên mất việc phải cảm nhận thực tại."
Anh đột ngột bước tới gần một bước. Khoảng cách an toàn bị phá vỡ. An Nhiên cảm nhận được hơi thở của anh lướt qua trán mình.
"Hãy thử nhắm mắt lại," anh thì thầm, giọng nói như có ma lực.
An Nhiên hơi ngập ngừng nhưng vẫn làm theo. Trong bóng tối của thị giác, các giác quan khác của cô bỗng trở nên nhạy bén lạ thường. Cô nghe thấy tiếng bước chân xa xăm, tiếng máy điều hòa rì rào, và hơn hết là nhịp thở đều đặn của người đàn ông đối diện.
Bất thình lình, cô cảm thấy một bàn tay ấm áp chạm nhẹ vào sau gáy mình, rồi trượt dần xuống bả vai. Sự đụng chạm rất khẽ, như có như không, nhưng lại khiến một luồng điện chạy dọc sống lưng cô. Đây là chiêu thức "Phá vỡ rào cản vật lý" – một cách để tăng cường sự tin tưởng và kích thích dopamine trong não bộ đối phương.
An Nhiên mở mắt ra, đối diện với đôi mắt sâu thăm thẳm của Nhất Hoàn. "Anh đang dùng thủ thuật chạm để gây nhiễu loạn phân tích của tôi sao?"
Nhất Hoàn không rút tay lại, anh nghiêng người, môi kề sát tai cô, đủ gần để cô cảm nhận được sự rung động của thanh quản khi anh nói: "Không, tôi đang cho cô thấy thực tế. Rằng dù cô có đọc bao nhiêu cuốn sách tâm lý, thì cơ thể em vẫn không biết nói dối trước sự hiện diện của tôi."
Cách anh đổi xưng hô từ "cô - tôi" sang "em - tôi" diễn ra mượt mà đến mức An Nhiên suýt chút nữa đã không nhận ra. Đó là sự lấn át về mặt tâm lý, một bước tiến công tinh vi trong việc thiết lập mối quan hệ thân mật giả tạo.
Trái tim An Nhiên đập chệch một nhịp. Cô biết mình đang đứng trước một "vực thẳm" vô cùng quyến rũ, và nếu không cẩn thận, chính thợ săn là cô sẽ là người rơi xuống trước.
"Buổi tham quan kết thúc rồi chứ?" cô hỏi, giọng hơi khàn đi.
Nhất Hoàn lùi lại, lấy lại vẻ lịch lãm thường ngày như chưa từng có sự gần gũi vừa rồi: "Chưa đâu. Tôi đã đặt một bàn ăn tối tại một nơi mà... em sẽ không bao giờ tìm thấy trong bất kỳ tài liệu tâm lý nào."
Họ bước ra khỏi bảo tàng khi hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ bầu trời thành phố. An Nhiên nhìn bóng lưng của Nhất Hoàn, trong lòng cô dấy lên một sự cảnh báo đỏ rực. Anh ta không chỉ muốn cô chú ý, anh ta muốn cô phải "nghiện" sự hiện diện của mình.
Trò chơi này, dường như cô đã bắt đầu mất quyền kiểm soát.