Chiếc xe Bentley đen bóng của Thẩm Nhất Hoàn lướt êm trên những con phố đã bắt đầu lên đèn. Không gian bên trong xe yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng hít thở của hai người. Nhất Hoàn tập trung lái xe, một tay đặt trên vô lăng, tay kia hờ hững đặt trên cần số, những ngón tay thỉnh thoảng lại gõ nhẹ theo một nhịp điệu bí ẩn.
An Nhiên nhìn ra cửa sổ, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh. Cô thầm mắng bản thân vì khoảnh khắc yếu lòng ở bảo tàng. Để phá vỡ bầu không khí đang bị anh làm chủ, cô lên tiếng:
"Chúng ta đi đâu? Đừng nói với tôi là một bữa tối dưới ánh nến và hoa hồng nhé. Nó quá lỗi thời với một người như anh."
Nhất Hoàn khẽ nhếch môi, ánh mắt vẫn hướng về phía trước: "Hoa hồng là dành cho những kẻ không biết cách dùng ngôn ngữ để chinh phục. Chúng ta đến một nơi... thuộc về bản năng."
Nơi Nhất Hoàn đưa cô tới không phải là một nhà hàng cao cấp ở trung tâm, mà là một câu lạc bộ bắn súng nằm sâu trong một khu công nghiệp cũ đã được cải tạo. Tiếng súng nổ đanh gọn vang lên từ bên trong khiến An Nhiên hơi sững người.
"Bắn súng?" Cô nhướn mày.
"Đây là nơi duy nhất con người không thể nói dối," Nhất Hoàn vừa nói vừa đưa cô vào trong. "Khi cầm súng, nhịp tim, hơi thở và sự tập trung của em sẽ phản ánh chính xác con người thật của em. Em có dám thử không?"
Họ bước vào làn bắn. Nhất Hoàn tháo chiếc măng-tô, chỉ còn lại chiếc áo len đen ôm sát, để lộ cơ bắp săn chắc và bờ vai rộng. Anh cầm lấy khẩu Glock 17, thực hiện các thao tác kiểm tra đạn một cách điệu nghệ và đầy lạnh lùng.
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Ba phát súng liên tiếp. Tất cả đều găm thẳng vào vòng mười của bia ngắm.
Nhất Hoàn quay sang, đưa khẩu súng cho An Nhiên. "Đến lượt em."
An Nhiên nhận lấy súng. Sức nặng của kim loại lạnh lẽo khiến cô hơi run nhẹ. Cô nâng súng lên, nheo mắt ngắm vào hồng tâm. Nhưng áp lực từ việc Nhất Hoàn đang đứng sát ngay phía sau, dõi theo từng cử động, khiến cô không thể tập trung.
"Vai thả lỏng, đừng gồng," giọng anh vang lên ngay sát vành tai cô.
Trước khi cô kịp phản ứng, Nhất Hoàn đã vòng tay từ phía sau, bao trọn lấy đôi bàn tay đang cầm súng của cô. Lồng ngực anh áp sát vào lưng cô, hơi ấm tỏa ra mạnh mẽ. An Nhiên cảm thấy mình hoàn toàn bị bao vây bởi mùi đàn hương và hơi thở nam tính nồng đậm.
Đây là một tư thế cực kỳ thân mật, nhưng trong bối cảnh này, nó lại mang đầy tính uy hiếp.
"Hít vào thật sâu... giữ lại... và bóp cò khi em cảm thấy trái tim mình bình lặng nhất," anh thì thầm, môi gần như chạm vào làn da nhạy cảm sau gáy cô.
An Nhiên nín thở. Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại sự va chạm da thịt giữa cô và anh, cùng mục tiêu phía trước. Cô bóp cò.
Đoàng!
Viên đạn găm ngay sát tâm đỏ.
"Tốt lắm," Nhất Hoàn khẽ nói, nhưng anh không buông tay ngay. Thay vào đó, anh xoay người cô lại, ép cô vào vách ngăn của làn bắn. Khẩu súng vẫn nằm giữa tay hai người, họng súng hướng xuống đất, nhưng bầu không khí giữa họ thì đã nóng lên đến mức nghẹt thở.
Ánh đèn huỳnh quang phía trên đầu rung rinh, phản chiếu trong đôi mắt đen sâu thẳm của Nhất Hoàn. Anh nhìn cô, ánh mắt không còn vẻ lịch lãm thường ngày mà thay vào đó là sự khao khát nguyên thủy, trần trụi.
"An Nhiên, em đang run," anh nhận xét, ngón cái trượt nhẹ trên mu bàn tay cô.
"Đó là phản ứng sinh lý sau khi bắn súng thôi," cô bướng bỉnh đáp, dù tim đang đập liên hồi.
"Vậy sao?" Nhất Hoàn cúi đầu xuống thấp hơn, hơi thở của anh quấn quýt lấy hơi thở của cô. "Vậy thì hãy để tôi xem, phản ứng sinh lý của em còn có thể đi xa đến đâu."
Anh không hôn cô ngay lập tức. Anh dùng chóp mũi cọ nhẹ vào mũi cô, một hành động trêu đùa nhưng đầy khiêu khích. Cảm giác chờ đợi một cái hôn còn khiến An Nhiên phát điên hơn là chính cái hôn đó. Cô nhận ra mình đang vô thức bấu chặt lấy tay áo anh.
Và rồi, anh chiếm lấy đôi môi cô.
Nụ hôn không hề dịu dàng. Nó mang theo vị đắng của thuốc súng, sự mạnh bạo của một kẻ quen chiếm hữu và sự nồng cháy của một ngọn lửa đang bị kìm nén. An Nhiên rên nhẹ một tiếng trong cổ họng, lý trí cuối cùng của cô sụp đổ. Cô buông khẩu súng xuống bàn, vòng tay qua cổ anh, đáp lại nụ hôn đó bằng tất cả sự hiếu thắng và khát khao của mình.
Trong căn phòng vắng lặng chỉ còn tiếng vỏ đạn rơi xuống sàn nhà vang lên những tiếng keng khô khốc.
Thẩm Nhất Hoàn dứt khỏi nụ hôn, nhìn cô gái đang thở dốc trong lòng mình với vẻ đắc thắng của một thợ săn vừa đặt được cái bẫy hoàn hảo nhất.
"Em thấy đấy," anh thì thầm, giọng khàn đặc đầy quyến rũ. "Red Flag hay không, em cũng đã bước vào địa phận của tôi rồi."