MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiếm ĐoạtChương 4

Chiếm Đoạt

Chương 4

1,151 từ · ~6 phút đọc

Sự im lặng bao trùm không gian sau nụ hôn rực cháy tại câu lạc bộ bắn súng. Trên đường về, An Nhiên không nói một lời nào. Cô nhìn trân trân vào những vệt sáng lướt nhanh qua cửa sổ xe, lồng ngực vẫn còn âm ỉ sự chấn động. Cô tự hỏi: đó là một phần của kế hoạch hay cô đã thực sự đánh mất quyền kiểm soát?

Nhất Hoàn dừng xe trước cổng chung cư của cô. Anh không xuống xe, chỉ nghiêng đầu nhìn cô, nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý: "Em có vẻ đang suy nghĩ quá nhiều. Đừng cố phân tích nụ hôn đó dưới góc độ tâm lý, An Nhiên. Có những thứ chỉ đơn giản là... sự hấp dẫn về mặt sinh học."

An Nhiên hít một hơi thật sâu, cô lấy lại vẻ kiêu kỳ thường ngày, siết chặt túi xách: "Anh Thẩm, đừng quá tự mãn. Đối với tôi, đó chỉ là một phương pháp khảo sát thực tế thôi. Chúc anh ngủ ngon."

Cô bước xuống xe, đi thẳng vào sảnh mà không ngoảnh đầu lại. Nhưng ngay khi cửa thang máy đóng sầm lại, An Nhiên mới tựa lưng vào vách inox, đưa tay lên chạm vào đôi môi vẫn còn hơi sưng và mang theo dư vị của anh. Tim cô đập nhanh đến mức đau đớn.

Vừa vào nhà, An Nhiên ngay lập tức mở laptop. Cô cần phải làm gì đó để gạt bỏ cảm giác này. Cô truy cập vào diễn đàn bảo mật của giới luật sư, sử dụng một tài khoản ẩn danh để tìm kiếm sâu hơn về các vụ án cũ của Thẩm Nhất Hoàn.

"Mười năm trước... Vụ ly hôn của tập đoàn Thiên Hải," cô lẩm bẩm khi tìm thấy một dòng tin ngắn ngủi đã bị xóa gần hết dấu vết.

Trong vụ án đó, Nhất Hoàn là luật sư đại diện cho phía người chồng. Người vợ sau vụ ly hôn đã rơi vào trạng thái tâm thần phân liệt và tự sát. Có một tin đồn rằng cô ta đã bị Nhất Hoàn dùng tâm lý chiến đến mức sụp đổ hoàn toàn trước khi phiên tòa diễn ra.

"Thì ra anh không chỉ là một luật sư," An Nhiên rùng mình. "Anh là một kẻ sát nhân bằng ngôn ngữ."

Đang mải mê đọc tài liệu, điện thoại cô bỗng rung lên. Một tin nhắn từ Nhất Hoàn, kèm theo một bức ảnh chụp từ camera hành trình trong xe anh. Trong ảnh là góc nghiêng của An Nhiên lúc cô đang nhìn ra cửa sổ, ánh mắt đầy vẻ bối rối và hoang mang.

Kèm theo là dòng chữ: “Kẻ đi săn không nên để lộ sự sợ hãi trong mắt mình. Ngày mai, 7 giờ tối, tôi sẽ cho em xem bộ sưu tập thực sự của tôi.”

An Nhiên khựng lại. Anh ta đang theo dõi mọi biểu cảm của cô. Anh ta biết cô đang hoang mang và anh ta đang tận dụng chính sự yếu lòng đó để đẩy cô vào một cái bẫy lớn hơn.

Sáng hôm sau, An Nhiên dành cả ngày để trang bị cho mình một "lớp giáp" tinh thần vững chắc nhất. Cô diện một chiếc đầm ôm sát màu đen huyền bí, cổ chữ V sâu vừa đủ để gợi cảm nhưng vẫn sang trọng. Cô cài một chiếc máy ghi âm siêu nhỏ vào dưới lớp lót của thắt lưng da. Lần này, cô sẽ không để mình bị cuốn đi nữa.

Đúng 7 giờ, chiếc Bentley đen đã đợi sẵn. Nhất Hoàn bước ra, hôm nay anh không mặc vest mà diện một chiếc sơ mi lụa đen tháo trễ hai cúc cổ, trông phóng túng và đầy nguy hiểm.

Anh đưa cô đến một căn biệt thự nằm biệt lập ngoại ô, bao quanh là những hàng cây tùng già cỗi. Không gian tĩnh mịch đến mức tiếng lá rơi cũng khiến người ta giật mình.

"Chào mừng em đến với 'mật thất' của tôi," Nhất Hoàn mở cánh cửa gỗ lớn, ra hiệu mời cô vào.

Bên trong không hề tối tăm như An Nhiên hình dung. Ngược lại, nó là một thư viện khổng lồ với hàng nghìn cuốn sách cổ. Ở giữa phòng là một chiếc ghế sofa lớn bằng da thuộc và một chiếc máy hát đĩa than đang phát bản giao hưởng u sầu của Chopin.

"Bộ sưu tập của anh là sách sao?" An Nhiên hơi thả lỏng cảnh giác.

Nhất Hoàn đi về phía quầy bar nhỏ, rót hai ly vang đỏ. Anh đưa cho cô một ly, rồi chậm rãi bước đến phía sau một giá sách lớn.

"Không hẳn. Sách chỉ là thứ để người khác nhìn vào thôi."

Anh chạm vào một lẫy nhỏ, giá sách từ từ trượt ra, để lộ một bức tường kính lớn. Phía sau bức tường đó không phải là phòng trưng bày tranh, mà là hàng chục chiếc lồng kính nhỏ. Bên trong mỗi lồng kính là một vật dụng cá nhân: một chiếc khăn tay, một thỏi son cũ, một chiếc nhẫn gãy, hay một sợi dây chuyền...

Mỗi đồ vật đều có đính kèm một nhãn tên và một mốc thời gian.

An Nhiên tiến lại gần, hơi thở cô nghẹn lại khi đọc được một cái tên trên nhãn: Lâm Mỹ Linh - Vụ Thiên Hải. Bên cạnh đó là một chiếc lọ nhỏ đựng... tro xám.

"Đây là những 'chiến tích' của anh?" An Nhiên quay lại, giọng cô run lên vì giận dữ và kinh hãi.

Nhất Hoàn nhấp một ngụm rượu, ánh mắt anh nhìn cô lạnh lẽo và sắc lẹm như lưỡi dao: "Không, An Nhiên. Đây là những người đã thua cuộc trong trò chơi với tôi. Họ không đủ kiên cường để giữ lấy bản thân mình."

Anh tiến lại gần, dồn cô vào sát bức tường kính lạnh lẽo. Anh đặt ly rượu xuống, bàn tay thô ráp áp lên cổ cô, không phải để bóp nghẹt, mà là để cảm nhận nhịp mạch đang đập loạn xạ của cô.

"Và bây giờ, tôi đang tự hỏi... đồ vật nào của em sẽ được đặt vào ngăn kính tiếp theo?"

An Nhiên nhìn thẳng vào mắt anh, sự sợ hãi biến mất, thay vào đó là một ngọn lửa bướng bỉnh: "Sẽ không có món đồ nào của tôi ở đây cả. Vì tôi sẽ là người đập tan lồng kính của anh."

Nhất Hoàn cười khẽ, hơi thở nóng hổi của anh lướt qua môi cô: "Tôi thích sự tự tin này. Để xem... đêm nay em làm cách nào để thoát khỏi đây."

Bản nhạc Chopin đột ngột chuyển sang chương cao trào, mãnh liệt và đầy kịch tính. Nhất Hoàn bất ngờ cúi xuống, nhấc bổng An Nhiên lên và đặt cô ngồi lên mặt bàn gỗ lớn giữa phòng, gạt phăng những tập hồ sơ xuống đất.