MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiếm ĐoạtChương 5

Chiếm Đoạt

Chương 5

979 từ · ~5 phút đọc

Trong không gian tràn ngập mùi da thuộc và hương rượu vang nồng đậm, sự đối đầu giữa An Nhiên và Nhất Hoàn đã đạt đến điểm bùng nổ. Cô ngồi trên mặt bàn gỗ cao, đôi chân bị kẹt giữa cơ thể cao lớn của anh. Cảm giác lạnh lẽo từ bức tường kính chứa đựng những "chiến tích" phía sau lưng đối lập hoàn toàn với sức nóng tỏa ra từ người đàn ông trước mặt.

"Vụ Thiên Hải... Lâm Mỹ Linh," An Nhiên hít một hơi thật sâu, cố giữ cho giọng mình không run rẩy. "Anh đã đẩy cô ấy đến đường cùng chỉ để thắng một vụ kiện ly hôn. Thẩm Nhất Hoàn, anh không chỉ thao túng, anh là kẻ hủy diệt."

Nhất Hoàn không hề biến sắc. Anh chống hai tay xuống mặt bàn, bao vây lấy cô, gương mặt chỉ cách cô vài phân. Ánh đèn vàng mờ ảo hắt lên những đường nét góc cạnh, khiến anh trông như một vị thần tàn nhẫn trong thần thoại.

"Hủy diệt?" Anh lặp lại, giọng trầm thấp và đầy mỉa mai. "Tôi chỉ cho họ thấy sự thật mà họ hèn nhát không muốn đối diện. Lâm Mỹ Linh tự sát vì cô ta không chịu nổi việc mình là một kẻ thất bại, không phải vì tôi. Đừng đổ lỗi cho thợ săn khi con mồi tự bước vào hầm chông."

Bàn tay anh trượt từ cổ xuống vai cô, rồi dừng lại ở thắt lưng – ngay vị trí cô giấu máy ghi âm. Tim An Nhiên suýt nhảy khỏi lồng ngực. Anh khựng lại một nhịp, khóe môi nhếch lên một độ cong đầy nguy hiểm.

"Em mang theo 'vũ khí' đến nhà tôi sao, An Nhiên?"

Trước khi cô kịp phản ứng, Nhất Hoàn đã dùng một lực mạnh mẽ kéo phăng chiếc máy ghi âm siêu nhỏ ra, ném mạnh nó vào tường. Tiếng vỡ vụn khô khốc vang lên giữa bản giao hưởng Chopin đang hồi kịch liệt.

An Nhiên định vùng dậy bỏ chạy nhưng Nhất Hoàn đã nhanh hơn. Anh ép chặt cô xuống mặt bàn, một tay giữ lấy hai cổ tay cô trên đỉnh đầu, tay kia luồn vào mái tóc cô, buộc cô phải nhìn thẳng vào mình.

"Trò chơi thám tử kết thúc rồi," anh thì thầm, hơi thở nồng nàn vị vang đỏ phủ xuống môi cô. "Bây giờ là lúc chúng ta nói về sự thật. Sự thật là... em đang run rẩy, nhưng không phải vì sợ. Mà vì em khao khát được tôi chạm vào."

"Anh điên rồi!" An Nhiên gằn giọng, nhưng hơi thở cô đã trở nên hỗn loạn.

"Phải, tôi điên. Và em cũng vậy. Hai kẻ điên mới có thể hiểu được ngôn ngữ của nhau."

Nhất Hoàn không cho cô cơ hội phản kháng thêm. Anh cúi xuống, đánh chiếm đôi môi cô bằng một sự cuồng nhiệt đầy bạo liệt. Nụ hôn này không còn là sự thăm dò như ở câu lạc bộ bắn súng, nó là một cuộc xâm lăng thực sự. Anh cắn nhẹ vào môi dưới của cô, buộc cô phải mở miệng để anh tiến sâu hơn, tham lam càn quét mọi ngóc ngách.

An Nhiên cảm thấy lý trí của mình như một tòa lâu đài cát đang bị sóng biển cuốn trôi. Cô ghét sự tàn nhẫn của anh, ghét căn phòng đầy những chiến tích này, nhưng cơ thể cô lại phản ứng một cách trung thực đến đáng sợ. Một luồng nhiệt chạy dọc sống lưng, khiến đôi chân cô vô thức quấn lấy hông anh, kéo anh lại gần hơn.

Nhất Hoàn rên nhẹ một tiếng trong cổ họng, sự chủ động của cô như đổ thêm dầu vào lửa. Bàn tay anh không còn giữ cổ tay cô nữa mà trượt xuống, tháo bỏ chiếc blazer trắng, để lộ đôi vai trần mảnh khảnh dưới lớp váy lụa đen.

Ánh mắt anh tối sầm lại, đục ngầu sự chiếm hữu. Anh vùi đầu vào cổ cô, hít hà mùi hương cam chanh pha lẫn phấn hoa, để lại những vết đánh dấu đỏ rực trên làn da trắng ngần. Mỗi cái chạm, mỗi nụ hôn của anh đều như một loại virus thao túng, xâm nhập vào từng dây thần kinh của cô.

Trong căn mật thất đầy rẫy bóng tối của quá khứ, sự va chạm giữa hai cơ thể trở nên nồng cháy và trần trụi. Những cuốn sách, những hồ sơ cũ bị gạt xuống sàn, nhường chỗ cho cuộc giao thoa của hai tâm hồn đầy vết sước.

Giữa cơn mê đắm, Nhất Hoàn ngẩng đầu lên, nhìn xoáy vào mắt cô, giọng khàn đặc: "Nhìn tôi đây, An Nhiên. Em sẽ là chiến tích duy nhất tôi không bao giờ đặt vào lồng kính. Bởi vì em sẽ thuộc về tôi, trong chính cái lồng giam của trái tim em."

An Nhiên không trả lời, cô kéo gáy anh xuống, dùng nụ hôn nồng cháy nhất để đáp lại. Đêm đó, cô hiểu rằng mình đã chính thức bước qua ranh giới. Cô không còn là thợ săn nữa, nhưng cô cũng không phải con mồi. Cô là đồng phạm trong một trò chơi tình ái đầy tội lỗi.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi vào căn mật thất, An Nhiên tỉnh dậy giữa đống hồ sơ ngổn ngang. Nhất Hoàn đã đi đâu không rõ, nhưng trên mặt bàn nơi cô nằm, có một tờ giấy nhắn viết bằng nét chữ cứng cáp:

"Hồ sơ vụ Thiên Hải nằm ở ngăn kéo thứ ba. Tôi tặng em chìa khóa để vào thế giới của tôi. Đừng làm tôi thất vọng."

An Nhiên nhìn chằm chằm vào chiếc chìa khóa bạc đặt cạnh tờ giấy. Đây là sự tin tưởng, hay lại là một cái bẫy tinh vi khác?