An Nhiên ngồi dậy, tấm chăn mỏng trượt xuống để lộ bờ vai hằn những dấu vết đỏ nhạt – minh chứng cho cơn bão cuồng nhiệt đêm qua. Căn mật thất lúc này tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc ở góc phòng. Cô cầm lấy chiếc chìa khóa bạc, hơi lạnh của kim loại khiến đầu ngón tay cô khẽ run.
"Tặng tôi chìa khóa sao? Thẩm Nhất Hoàn, anh đang quá tự tin hay thực sự đã mở lòng?" cô thì thầm, ánh mắt liếc về phía ngăn kéo thứ ba của chiếc bàn gỗ đại thụ.
Sau một hồi đấu tranh tâm lý, bản năng của một chuyên gia phân tích hành vi đã thắng thế. Cô bước đến, tra chìa vào ổ. Tiếng cạch vang lên dứt khoát. Bên trong không phải là những xấp tài liệu dày cộp như cô tưởng, mà chỉ là một chiếc máy nghe lén cũ kỹ đã hỏng và một cuốn nhật ký bìa da sờn cũ.
An Nhiên lật mở trang đầu tiên. Nét chữ thanh mảnh, run rẩy hiện ra: "Ngày... tháng... năm... Tôi biết anh ấy đang nhìn tôi qua những bức tường này. Tôi biết mình đang phát điên, nhưng tôi không thể ngừng yêu kẻ đang hủy hoại mình."
Đây là nhật ký của Lâm Mỹ Linh.
Càng đọc, hơi thở của An Nhiên càng trở nên dồn dập. Những dòng chữ không hề tố cáo Nhất Hoàn là kẻ giết người. Ngược lại, chúng phơi bày một sự thật tàn khốc hơn: Mỹ Linh đã ngoại tình và lên kế hoạch sát hại chồng mình để chiếm đoạt tài sản tập đoàn Thiên Hải. Nhất Hoàn, trong vai trò luật sư của người chồng, đã phát hiện ra bí mật đó. Anh không dùng pháp luật để trừng phạt cô ta ngay lập tức, mà dùng chính sự tội lỗi của Mỹ Linh để giày vò cô ta, buộc cô ta phải tự thú. Nhưng cô ta đã chọn cái chết như một cách để trốn chạy khỏi sự phán xét của anh.
"Anh ta không đẩy cô ấy vào đường cùng... cô ấy đã tự đào huyệt cho mình," An Nhiên bàng hoàng thốt lên.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân đều đặn vang lên từ phía cầu thang xoắn ốc. Nhất Hoàn xuất hiện, trên tay là hai tách cà phê bốc khói nghi ngút. Anh đã thay một bộ đồ ở nhà đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ quyền lực khó cưỡng. Nhìn thấy An Nhiên đang cầm cuốn nhật ký, anh không hề tức giận, chỉ thản nhiên đặt tách cà phê xuống bàn.
"Em đã thấy những gì em muốn thấy chưa?"
An Nhiên ngước mắt nhìn anh, trong lòng là một mớ hỗn độn giữa sự ghê tởm và lòng trắc ẩn: "Tại sao anh lại giữ những thứ này? Để nhắc nhở bản thân về quyền năng của mình sao?"
Nhất Hoàn tiến lại gần, anh ngồi xuống chiếc ghế da đối diện, ánh mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào cô: "Để nhắc nhở tôi rằng, con người luôn có một góc tối mà họ sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống để che đậy. Mỹ Linh đã thua vì cô ta không đủ thành thật với bóng tối của chính mình. Còn em, An Nhiên... em đang cố gắng làm một thiên sứ đi soi rọi bóng tối, hay em cũng đang che giấu một 'vết nứt' nào đó?"
Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc rối của cô, hành động dịu dàng nhưng lời nói lại sắc lạnh như dao: "Đừng quên, tôi đã nghiên cứu em trước khi em tìm thấy tôi. Series 'Bóc trần Red Flag' của em... thực chất là cách em trả thù người cha đã bỏ rơi mẹ con em để theo một người phụ nữ khác, đúng không?"
An Nhiên cứng đờ người. Bí mật mà cô chôn giấu sâu nhất, thứ động cơ khiến cô trở thành một chuyên gia tâm lý sắc sảo, lại bị anh lột trần một cách tàn nhẫn như vậy.
"Anh..."
"Suỵt." Nhất Hoàn đặt ngón tay lên môi cô, ngăn lại lời định nói. "Chúng ta giống nhau, An Nhiên. Chúng ta đều là những kẻ bị tổn thương, học cách thao túng thế giới để không ai có thể làm tổn thương mình thêm một lần nào nữa."
Anh đột ngột kéo cô vào lòng, để cô ngồi trên đùi mình. Sự gần gũi này không còn mang tính chiếm hữu xác thịt như đêm qua, mà giống như hai con thú hoang đang liếm láp vết thương cho nhau.
"Đừng đối đầu với tôi nữa," anh thì thầm vào tai cô, hơi thở nồng mùi cà phê đắng. "Hãy đứng cùng phe với tôi. Thế giới này quá bẩn thỉu để một mình em đi làm thám tử."
Đúng lúc này, điện thoại của An Nhiên rung mạnh trên mặt bàn. Một cuộc gọi đến từ một số máy lạ, nhưng tên người gọi hiện lên khiến mặt cô cắt không còn giọt máu: "Lâm Minh - Em trai Lâm Mỹ Linh".
Nhất Hoàn nhìn xuống màn hình điện thoại, đôi mắt anh nheo lại, một tia sáng nguy hiểm xẹt qua.
"Có vẻ như, trò chơi của chúng ta vừa có thêm một người tham gia rồi."