MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiếm ĐoạtChương 7

Chiếm Đoạt

Chương 7

1,208 từ · ~7 phút đọc

An Nhiên nhìn chằm chằm vào cái tên đang nhấp nháy trên màn hình, cảm giác như một luồng khí lạnh chạy dọc từ gáy xuống tận thắt lưng. Lâm Minh. Nếu Nhất Hoàn là kẻ đã gián tiếp đẩy Lâm Mỹ Linh vào chỗ chết, thì Lâm Minh chính là kẻ đã thề sẽ dùng cả đời này để san phẳng bất cứ thứ gì liên quan đến Thẩm Nhất Hoàn.

Nhất Hoàn nhìn biểu cảm của cô, anh không lấy máy điện thoại, chỉ lười biếng dựa lưng vào ghế, ra hiệu: "Nghe đi. Để xem cậu ta muốn kể cho em nghe phiên bản sự thật nào."

An Nhiên hít một hơi, bấm nút nghe. Đầu dây bên kia là một giọng nam trầm đục, mang theo sự thù hận không hề che giấu:

"Diệp An Nhiên, cô đang ở cùng hắn phải không? Đừng tin bất cứ lời nào từ miệng con quỷ đó. Chị tôi không tự sát, chị ấy bị hắn ép đến điên dại. Cô đang chơi với lửa đấy, và tôi không muốn thấy một 'chuyên gia' như cô phải kết thúc trong một ngăn lồng kính nào đó của hắn đâu."

"Anh muốn gì?" An Nhiên lạnh lùng đáp, ánh mắt liếc nhìn Nhất Hoàn.

"Gặp tôi ở bến tàu cũ lúc 11 giờ đêm nay. Tôi có thứ mà Thẩm Nhất Hoàn đã tốn mười năm để xóa sạch. Đi một mình, nếu cô còn muốn giữ lấy cái danh tiếng thanh sạch của mình."

Cuộc gọi ngắt quãng bằng một tiếng tút dài lạnh lẽo. An Nhiên buông thõng tay, chiếc điện thoại suýt rơi khỏi tay. Nhất Hoàn bật cười, một tiếng cười khan khốc đầy mỉa mai. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn tùng mờ sương.

"Cậu ta luôn thích những vở kịch rẻ tiền ở bến tàu," anh nói, giọng thản nhiên như đang bàn về thời tiết. "Em định đi chứ?"

"Nếu tôi đi, anh có cản tôi không?" An Nhiên hỏi vặn lại.

Nhất Hoàn quay người lại, bước từng bước chậm rãi về phía cô. Anh nâng cằm cô lên, ánh mắt đầy sự áp đặt nhưng cũng mang theo một chút chờ đợi: "Cản em? Không. Tôi muốn em đi. Tôi muốn em tự mình nhìn thấy cái gọi là 'sự thật' của Lâm Minh. Nhưng trước đó..."

Anh cúi thấp người, bàn tay trượt xuống gáy cô, kéo mạnh cô vào một nụ hôn sâu. Lần này, nụ hôn không có sự nồng cháy của đêm qua, mà mang vị đắng của sự cảnh cáo. Anh buông cô ra, thì thầm: "Em là người của tôi. Đừng để bất kỳ ai khác chạm vào tâm trí em. Rõ chưa?"

Chiều hôm đó, Nhất Hoàn không hề giữ cô lại. Anh để cô rời đi, nhưng An Nhiên biết, mỗi bước chân của cô đều nằm dưới sự giám sát của anh.

11 giờ đêm, bến tàu cũ bị bao phủ bởi màn sương dày đặc từ sông hắt lên. An Nhiên bước đi giữa những thùng container gỉ sét, tiếng giày cao gót gõ xuống mặt đường xi măng nghe chói tai. Một bóng người cao gầy hiện ra dưới ánh đèn cao áp vàng vọt. Lâm Minh – gương mặt có những nét giống Mỹ Linh đến kỳ lạ, nhưng đôi mắt thì đầy rẫy sự cuồng loạn.

"Cô đến thật sao? Cô dũng cảm hơn tôi tưởng đấy," Lâm Minh cười khẩy, ném về phía cô một xấp ảnh cũ.

An Nhiên nhặt lên. Tim cô thắt lại. Trong ảnh là Nhất Hoàn mười năm trước, nhưng không phải trong bộ suit lịch lãm. Anh đang đứng giữa một hiện trường đổ nát, tay đầy máu, và bên cạnh anh là Lâm Mỹ Linh đang nằm gục. Bức ảnh không giống một cuộc điều tra, nó giống như một sự dàn dựng.

"Hắn không phải là luật sư, hắn là một kẻ dọn dẹp," Lâm Minh rít lên qua kẽ răng. "Hắn thao túng bằng chứng để bảo vệ kẻ thực sự giết chị tôi – một gã tài phiệt mà hắn đang phục vụ. Và giờ, cô chính là con rối tiếp theo của hắn."

An Nhiên im lặng, đầu não cô hoạt động hết công suất để phân tích thái độ của Lâm Minh. Ngôn ngữ cơ thể của hắn cho thấy hắn đang nói thật một phần, nhưng sự thù hận đã bóp méo đi cốt lõi.

Đúng lúc đó, một tiếng vỗ tay chậm rãi vang lên từ bóng tối phía sau một container.

"Kịch bản ấn tượng đấy, Minh. Nhưng cậu quên mất một chi tiết," Nhất Hoàn bước ra từ bóng tối, bước đi ung dung như đang dạo chơi trong vườn nhà mình. Trên tay anh là một điếu xì gà đang cháy dở, đốm lửa đỏ lập lòe như mắt của một loài thú dữ.

Lâm Minh biến sắc, rút ra một con dao bấm: "Mày... sao mày biết được?"

Nhất Hoàn không thèm nhìn Lâm Minh, anh đi thẳng đến bên cạnh An Nhiên, vòng tay qua eo cô, một sự chiếm hữu công khai trước mặt kẻ thù.

"An Nhiên, em có muốn biết tại sao trong bức ảnh đó tôi lại đầy máu không?" Nhất Hoàn thì thầm vào tai cô, hơi thở anh lạnh lẽo nhưng đầy sức hút. "Bởi vì đêm đó, chính tay tôi đã kéo chị ta ra khỏi đám cháy mà người em trai yêu quý của chị ta đã phóng hỏa để phi tang bằng chứng ngoại tình. Lâm Minh, cậu muốn đổ lỗi cho tôi để trốn tránh sự thật rằng chính tay cậu đã giết chết niềm hy vọng cuối cùng của chị mình sao?"

Bầu không khí căng thẳng đến mức cực hạn. Lâm Minh gào lên một tiếng rồi lao tới. Nhất Hoàn đẩy nhẹ An Nhiên sang một bên, động tác của anh nhanh như chớp. Chỉ trong vài giây, anh đã tước vũ khí và khóa chặt tay Lâm Minh ra sau lưng, nhấn mặt hắn xuống nắp ca-pô xe hơi đầy bụi bặm.

"Đừng chạm vào đồ của tôi," Nhất Hoàn nói, giọng thấp và đặc quánh sự đe dọa.

Anh quay sang nhìn An Nhiên, ánh mắt đầy vẻ thách thức: "Bây giờ, em tin bức ảnh hay tin tôi? Hãy dùng kỹ năng chuyên gia của em đi, An Nhiên. Đây là bài kiểm tra cuối cùng để em có thể thực sự đứng bên cạnh tôi."

An Nhiên nhìn Lâm Minh đang thảm hại, rồi nhìn Nhất Hoàn đang bình thản như một vị vua đang phán xét tội đồ. Cô tiến lại gần Nhất Hoàn, đưa tay lấy điếu xì gà trên môi anh, nhấp một hơi rồi phả khói vào mặt Lâm Minh.

"Anh ta nói đúng một điều, Thẩm Nhất Hoàn. Anh thực sự là một con quỷ," cô nói, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đầy nguy hiểm. "Nhưng con quỷ này... biết cách làm tôi hưng phấn hơn là những kẻ nói dối hèn nhát như anh."

Nhất Hoàn sững người một nhịp, rồi anh bật cười lớn, một nụ cười sảng khoái và đầy chiếm đoạt. Anh buông Lâm Minh ra, nhấc bổng An Nhiên lên, ép cô vào mạn tàu cũ kỹ.