MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiếm ĐoạtChương 8

Chiếm Đoạt

Chương 8

782 từ · ~4 phút đọc

Gió biển từ bến cảng thổi vào lồng lộng, mang theo vị mặn và mùi rỉ sét của kim loại. Nhất Hoàn nhìn người phụ nữ trong vòng tay mình, đôi mắt anh rực lên một thứ ánh sáng chưa từng có. Anh chưa bao giờ thấy An Nhiên quyến rũ đến thế—không phải vẻ đẹp của một chuyên gia tâm lý chuẩn mực, mà là vẻ đẹp của một kẻ đã dám rũ bỏ lớp mặt nạ đạo đức để nhảy xuống vực thẳm cùng anh.

Anh buông Lâm Minh đang nằm sóng soài trên mặt đất ra, chẳng thèm ban phát thêm một ánh nhìn khinh bỉ. Đối với anh, kẻ thua cuộc không đáng để bận tâm. Nhất Hoàn ép sát An Nhiên vào mạn tàu, hai tay khóa chặt cô trong không gian chật hẹp giữa lồng ngực mình và lớp vỏ thép lạnh lẽo.

"Em vừa nói tôi là quỷ sao?" Anh thì thầm, giọng khàn đặc, ngón tay thon dài mơn trớn đôi môi cô vẫn còn vương chút vị khói xì gà.

"Làm quỷ cũng tốt," An Nhiên nhếch môi, đôi mắt cô không còn sự bối rối, chỉ còn lại sự khiêu khích điên rồ. "Ít nhất quỷ không bao giờ đạo đức giả."

Nhất Hoàn không kìm lòng được nữa. Anh cúi xuống, chiếm lấy môi cô trong một nụ hôn mang tính trừng phạt và khao khát tột độ. Đây không phải là nơi lãng mạn, xung quanh chỉ có bóng tối, tiếng sóng đập vào mạn tàu và hơi lạnh của đêm đen, nhưng chính sự hoang dại đó lại khiến cảm xúc bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Bàn tay anh luồn vào mái tóc cô, buộc cô phải ngửa đầu ra sau để anh có thể càn quét sâu hơn. An Nhiên rên nhẹ, đôi tay cô không hề đẩy ra mà lại siết chặt lấy bờ vai rộng của anh, kéo anh lại gần như muốn khảm anh vào cơ thể mình.

Nhất Hoàn nhấc bổng cô lên, để đôi chân cô quấn chặt lấy hông anh. Anh đẩy cô vào sâu hơn trong bóng tối của khoang tàu cũ đã bỏ hoang gần đó. Cánh cửa sắt rít lên một tiếng khô khốc rồi khép lại, ngăn cách họ với thế giới bên ngoài, với cả gã Lâm Minh đang gào thét trong tuyệt vọng phía xa.

Trong không gian tối tăm chỉ có chút ánh trăng len lỏi qua khe hở, Nhất Hoàn đặt cô ngồi lên một chồng kiện hàng phủ bạt. Anh tháo bỏ chiếc cà vạt, đôi mắt ghim chặt vào cô như thể muốn nuốt chửng con mồi.

"An Nhiên, em đã chọn đứng về phía tôi. Từ giờ trở đi, em không còn đường lui nữa."

"Tôi chưa bao giờ cần đường lui," cô thở dốc, chủ động kéo cổ áo sơ mi của anh, khiến những chiếc cúc áo bật tung rơi xuống sàn tàu.

Đêm đó, giữa bến cảng hoang vắng, một chương mới của cuộc đời họ bắt đầu. Không còn là trò chơi mèo vờn chuột, không còn là những màn đấu trí giữ kẽ. Chỉ có sự va chạm trần trụi của hai tâm hồn bị tổn thương và đầy rẫy những góc tối. Nhất Hoàn thể hiện sự chiếm hữu của mình một cách điên cuồng, từng cái chạm, từng nụ hôn đều như muốn đóng dấu chủ quyền lên người phụ nữ này.

An Nhiên cảm nhận được sự mãnh liệt của anh, một thứ tình yêu độc hại nhưng lại khiến cô nghiện ngập. Cô không còn sợ hãi bóng tối trong anh, bởi vì cô nhận ra, chính bóng tối đó là thứ duy nhất đủ sức mạnh để bao bọc lấy những vết sẹo của cô.

Sáng sớm hôm sau, khi những tia sáng đầu tiên của bình minh nhuộm tím mặt biển, Nhất Hoàn cởi chiếc măng-tô của mình khoác lên vai An Nhiên, ôm cô bước ra khỏi khoang tàu. Lâm Minh đã biến mất, chỉ còn lại đống ảnh cũ nát bị gió cuốn bay tứ tán.

Nhất Hoàn dừng lại, nhặt một tấm ảnh chụp anh mười năm trước lên, rồi thản nhiên dùng bật lửa đốt cháy nó ngay trước mặt cô.

"Quá khứ đã cháy hết rồi. Bây giờ, em là đồng phạm của tôi."

An Nhiên nhìn ngọn lửa tàn lụi trên tay anh, cô khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn: "Vậy thì, thưa luật sư Thẩm, vụ án tiếp theo của chúng ta là gì?"

Nhất Hoàn nắm chặt tay cô, dắt cô về phía chiếc Bentley đang đợi sẵn: "Vụ án về sự sụp đổ của những kẻ đã dám chạm vào em."